Mạch Đinh lúc đi làm đột nhiên suy nghĩ rồi gửi tin nhắn cho An Tử Yến. Thấy An Tử Yến vẫn mãi không trả lời thì lại gửi thêm một tin:
[Anh cũng phải nói một lời đi chứ!]
Mạch Đinh ngẩng đầu lên nhìn An Tử Yến chỉ cách mấy bước chân, anh đang đứng khoanh tay sau lưng Phạm Thiếu Quân, Mạch Đinh giả vờ không thoải mái ho lên, thanh thanh cổ họng. Thấy An Tử Yến vẫn không phản ứng, đành phải tiếp tục ho, Liễu Vĩ lo lắng nói:
“Cậu không sao chứ!”
“Không sao, cám ơn quan tâm.”
“Tôi không phải quan tâm cậu, tôi sợ bị lây nhiễm, nếu như cậu có chuyện thì mau xin nghỉ đi.”
“Tôi không thèm nghỉ đó, lây bệnh cho anh.”
Mạch Đinh nghĩ, đây cũng là trách An Tử Yến không xem tin nhắn của mình. Mạch Đinh cũng thiệt tình, cái gì cũng đổ lên người An Tử Yến. Cuối cùng, An Tử Yến đang dặn dò giấy tờ với Phạm Thiếu Quân xong, lấy điện thoại ra, tùy tiện dựa cạnh bàn làm việc trả lời.
[Tri kỷ? Anh nghỉ em hiểu lầm rồi, chúng ta cho dù có tính kỹ cũng chỉ là bạn giường.]
[Nói gì mà bạn giường chứ, quá khó nghe (>.
--- Hết chương 166 ---
Bình luận về truyện (0)
Bình luận chung cho cả bộ truyện Cậu Là Nam Thì Tôi Vẫn Yêu 2
Để lại bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!