Cúi người hôn bờ môi hơi sưng kia, nhìn cô gái nhỏ trong lòng bởi vì hít thở không thông mà r*n r*, Trần Dục Trạch thỏa mãn, từ bờ môi kia một đường hôn qua cằm, cổ, vai, xương quai xanh, m*t khối mềm mại xinh đẹp kia, lại đi xuống phía dưới một đường l**m qua rốn, l**m qua mảnh rừng rậm rạp, cuối cùng đến gần khe núi kia, dùng sức vừa m*t, vừa l**m.
Người dù có buồn ngủ đến đâu cũng sẽ bị khiêu khích như vậy làm tỉnh, Mộc Hủy cũng không nhịn được nữa, líu ríu một tiếng, không nén được mà chửi ầm lên: "Trần Dục Trạch, anh TMD muốn cũng nhanh lên một chút, đừng tra tấn em nữa!" Trần Dục Trạch cười cầm thương ra trận, em cứ nói th* t*c đi, em cứ nói th* t*c nữa đi, cho nên, vài giây sau liền biến thành "Trần Dục Trạch, cầu xin anh, em sai rồi, sai rồi, Trần Dục Trạch, cho em, huhu ~~~~(>_
--- Hết chương 8 ---
Bình luận về truyện (0)
Bình luận chung cho cả bộ truyện Cân Đo Tình Yêu
Để lại bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!