- Mày đừng có mất kiên nhẫn vậy chứ, mới đi được 5 tiếng chứ mấy?_ Harayvẫn rất nghiêm tục bước đi. Vâng 5 tiếng, dù biết cô là người nhưngtrong mắt nó hiện tại, Haray chẳng khác nào quái vật. Kevil vẫn khôngđáp trả, chạy ngang dọc giơ cái máy tính nhỏ lần mò khiến nó phát cáu.
- Kevil, anh có dừng ngay cái màn múa võ mèo ấy không, leo tới leo lui hoài
- Cái nơi chết tiệt này, sóng yếu quá, anh không dò được tín hiệu_ Kevil vò đầu than thở.
--- Hết chương 87 ---
Bình luận về truyện (0)
Bình luận chung cho cả bộ truyện Cái Đồ Trời Đánh, Cô Cứ Đợi Đấy!!!
Để lại bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!