Xuân sắc khắp vườn khôn cách giữ

Vượt tường hồng hạnh cố vươn mình.(11)



(11)2 câu thơ được trích trong bài ‘Du viên bất trị’ của Diệp Thiệu Ông, Điệp Luyến Hoa dịch, 2 câu này ví cành hồng hạnh như người con gái bị khoá chặt bởi lễ giáo phong kiến.

Cái này bạn chắc là đã hiểu rồi chứ?

○○○

--- Hết chương 32 ---

Bình luận về truyện (0)

Bình luận chung cho cả bộ truyện Các Độc Giả Ơi, Tác Giả Bị Ăn Tươi Rồi

Để lại bình luận

0 / 1000 ký tự

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!