- trần- bảo - nhi
cô vẫn không để ý, chỉ cười và nói đủ để hắn nghe được
- mình sống với hắn lâu quá nên bây giờ bỏ trốn c*̃ng bị ám ảnh bởi giọng nói c*̉ai há
- dám bỏ trốn- hàn mặc phong gằn giọng
- sao không dám- cô nói rồi sau đó quay lại nhìn nơi phát ra giọng nói, khoé miệng giật giật- anh . .
- dám bỏ trốn, ý thật lớn
- ý chí lớn là bản lĩnh sinh tồn- cô giương cổ, cãi lý
- bản lĩnh sinh tồn. Leo lại vào trong
- cái gì?
- sao? Bản lĩnh sinh tồn đâu
- tưởng tôi sợ anh chắc
trần bảo nhi đứng dậy, đạp chân vào mu xe rồi leo lên trần xe. Biết là xe c*̉a ai rồi, cô sẽ hành hạ, coi như giận cá chém thớt. Giai đoạn một thành công. Cô lưỡng lự có mẹ tiếp tục hay không
- tiếp
- hả?- trần bảo nhi nhăn mặt.
Coi như ngày hôm nay cô đen đủi, bỏ trốn gặp phải tà nhân. Cô sẽ ở đây, ăn bám hắn cho đến phá sản nhưng mà cô vẫn muốn bỏ trốn. Trần bảo nhi leo vào cây, ngồi trên cành, chưa có dấu hiệu muốn xuống mà đúng hơn là đang suy nghĩ một mục đích khác. Một lúc sau, cô lúi húi nhìn ra phía ngoài. Bây giờ thì đã lộ bộ mặt muốn tẩu thoát lần hai. Cô sung sướng khi bên ngoài không có ai, liền níu lấy cành cây phía trên đứng dậy, chân bước từng bước
- tôi không có ở ngoài đấy- âm trầm lạnh lẽo vang lên làm cô giật mình bay từ trên cây xuống
- a. . . A. . . A
trần bảo nhi, bay từ độ cao như thế xuống, cô coi như vỡ đầu thật rồi. Ai nghĩ. Một cảnh tượng trong mơ cô c*̃ng không dám nghĩ, còn lãnh mạn hơn cả phim tình cảm. Hàn mặc phong như hoàng tử bạch mã đỡ lấy cô trong vòng tay vững chắc. Ánh mắt cô nhìn hắn, vô c*̀ng biết ơn
- không cần nhìn như vậy
hàn mặc phong hững buông tay, vô cảm thả cô xuống
--- Hết chương 17 ---
Bình luận về truyện (0)
Bình luận chung cho cả bộ truyện Boss Lạnh Lùng Và Nữ Hoàng Băng Giá
Để lại bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!