Chẳng biết từ lúc nào, anh đã đi lấy xe xong và lái đến đậu trước mặt cô. “Này! Em không định về à?” Tiếng gọi của anh làm cô thức tỉnh. Mở cửa, ngồi vào ghế phụ lái, cô cau mày nói với anh “Thầy làm mai em không đi học được này”. Anh chăm chú lái xe, dửng dưng trả lời “Tại sao?”. “Còn hỏi tại sao? Thầy nói thế với đội tuyển cỡ nào mai cả trường cũng biết. Thế sao em đi học được đây?”. Xe anh dừng ở tiệm bánh ngọt Nghiêm Xuân. Anh quay sang nói với cô “Tôi cũng chỉ nói sự thật thôi. Muốn vào không?”. Mãi lí sự với anh, cô không hề biết rằng xe đang dừng trước cửa hiệu bánh cô thích nhất. Bánh kem ở đây vừa mềm vừa béo, ngọt nhưng không ngấy, cứ có cảm giác ăn hoài không chán. Cô nhanh chóng mở cửa xe bước xuống sợ anh đổi ý “Dĩ nhiên muốn vào rồi”
Bước khỏi tiệm bánh Nghiêm Xuân, cô hớn hở cầm chiếc bánh gato ngồi vào xe. Anh lắc đầu thở dài. Cứ tưởng cô bé này chỉ chọn cái bánh ngọt. Không ngờ cô lại mua cả một chiếc bánh gato lớn. Kiểu này không được rồi. Ăn đồ béo nhiều quá mèo nhỏ của anh mập lên thì sao. Sau này phải hạn chế cô mới được. Lái xe về nhà, anh ga lăng mở cửa xe giúp cô rồi đem cả bánh vào nhà thay cô. Vừa bước vào nhà, cô liền trông thấy ba mẹ mình đang ngồi trò chuyện vui vẻ với “ông bà thông gia”. Vội đi vào trong, cô lễ phép chào mọi người. Anh thấy hai bác đang ngồi trong phòng khách thì không nhịn được mà phải thầm than tốc độ làm việc của ba cũng quá nhanh đi. Nhưng cũng may là nhanh chứ nếu không mèo nhỏ nhà anh mà biết anh nói dối thì cỡ nào anh cũng không sống nổi qua con trăng này.
--- Hết chương 11 ---
Bình luận về truyện (0)
Bình luận chung cho cả bộ truyện Bé Con, Em Đừng Nghịch Nữa
Để lại bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!