Sắp đến lễ hội ở Lào Cai, tôi rất muốn đi lên vùng núi hay ho đó chơi một phen cho biết. Nhưng mà mấy đứa trời đánh kia đòi đi chơi với gấu ngày Valentine, ở thành phố. Sau đó rất vô duyên nói tôi quê mùa.

Ai ôi!~ Bạn bè như bẹn bò! Thế đấy!

Tôi vác cái mặt như táo bón, thất thểu lên công ty hắn đưa cơm trưa. Trong cơn bực mình vô hạn, tức lây sang hắn, nghĩ luôn mình là ô sin. >.

--- Hết chương 17 ---

Bình luận về truyện (0)

Bình luận chung cho cả bộ truyện Bạn Trai Tôi Là Soái Ca

Để lại bình luận

0 / 1000 ký tự

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!