Rồi anh dùng rượu thuốc trong cái bình nhỏ xíu kia mà bóp chân cho tôi. Chân tôi đau nhói, tôi kêu lên oai oái nhưng anh c*̃ng không buông tay. Đến khi anh ngừng tay, tôi có cảm giác như đã trở về từ cõi chết. Mắt cá chân nóng sực lên, nhưng cảm giác đau đỡ bớt đi rất nhiều.
Tông Thịnh cất bình rượu thuốc, nói: “Cái này thuốc anh M.e.o.M.u.p
--- Hết chương 396 ---
Bình luận về truyện (0)
Bình luận chung cho cả bộ truyện Bạn Trai Kỳ Lạ Của Tôi
Để lại bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!