Thằng khốn Tử Lâm, tao sẽ giết mày, sẽ hủy hoại cuộc đời mày!!! Chờ xem.

Tôi đang chờ thằng ẻo là Hạo Thiên tỉnh, nó cứ nằm ì trên giường tôi từ lúc ấy đến giờ.

Đã 3 giờ sáng, tôi chẳng thể ngủ được, bởi cái hàm ý chết tiệt của thằng Tử Lâm. Vợ nó thì sao, cô ả chẳng phải đang ở trong tay tôi sao!

-Đây là đâu?

Giật mình, Hạo Thiên đã tỉnh, tôi vội đứng dậy khỏi ghế, chạy đến cạnh giường, túm lấy cổ áo Hạo Thiên :

-Thằng đ**m! Mày nghĩ mình đang làm gì?

-Đôi mắt! – Nó cúi gằm mặt, nước mắt rơi, vì điều gì chứ?

-Mày nói cái quái gì?

-Triệu Tử Lâm nói…

Hạo Thiên ngẩng đầu lên nhìn tôi, mắt ngấn lệ nhưng thực vô hồn.

-Hắn ta nói… cái giá đầu tiên là…

-Đôi mắt!

Tôi thả tay, ngồi phịch xuống, nhìn đăm chiêu. Mắt thằng ẻo lả này vẫn rưng rưng, chẳng hiểu sao, tôi lại thấy tức giận vô cùng :

-Mày nói thế là sao?

Thằng ẻo lả tiếp tục im lặng.

-Con nhỏ Minh Ngọc…!

-Tử Lâm nói, chỉ cần anh đụng vào một sợ tóc của Minh Ngọc thì Hồng Duyên sẽ phải trả gấp trăm ngàn lần. Và đôi mắt của tôi là cái giá đầu tiên khi anh dám đụng vào Minh Ngọc!

--- Hết chương 75 ---

Bình luận về truyện (0)

Bình luận chung cho cả bộ truyện Bác Sĩ Bảo Cưới

Để lại bình luận

0 / 1000 ký tự

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!