Bách Vụ Thanh ôm đáp lại, tiếng cười trầm vang dội bên tai, “Dạo này quản chặt quá, Tết không cho bắn pháo hoa, lát nữa anh còn phải quét dọn chỗ này.”
Doãn Thường Lăng vốn đang cảm động, nghe thấy thế bèn phì cười, “Hà… ngốc nghếch.”
Bách Vụ Thanh mặc cho cậu véo mặt mình, mặt hai người đều tươi cười, đến lúc rung động, môi đã dán vào nhau.
“Được dùng lưỡi không?”
“Không được.” d** tai Doãn Thường Lăng đỏ bừng, thơm một phát lên môi đối phương, “Chờ… đại học đã.”
--- Hết chương 187 ---
Bình luận về truyện (0)
Bình luận chung cho cả bộ truyện Ánh Trăng Sáng Tránh Xa Tôi Ra
Để lại bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!