Tiêu Dương rốt c*̣c ngoan một chút.

Giặt quần áo nấu cơm, mọi thứ đều làm.

Đến khi đập vỡ cái bát cuối c*̀ng trong lúc rửa, Lương Phượng không thể không cho hắn dừng tay.

Ban đêm.

Lương Phượng ôm Tiêu Dương, bình tĩnh nói: "Ngày mai ta phải ra khỏi cốc, mua bát."

Tâm tình Tiêu Dương kích động: "Ờ."

Lương Phượng: "Ngươi phải ngoan ngoãn đợi trong cốc."

Tiêu Dương mặt không đổi sắc: "Ờ."

Lương Phượng dịu dàng nhìn Tiêu Dương, vươn tay vuốt ve hai má hắn: "Ngươi rất vui, phải không?"

Tiêu Dương mím môi: "Không."

Lương Phượng không nói gì, nhìn Tiêu Dương: "......"

Tiêu Dương né tránh ánh mắt, dứt khoát nhắm mắt lại: "Đã nói xong chưa? Ta muốn ngủ."

Lương Phượng kề sát hôn lên môi đối phương, nhẹ giọng: "Ngủ đi."

--- Hết chương 13 ---

Bình luận về truyện (0)

Bình luận chung cho cả bộ truyện Anh Anh Anh, Bảo Bảo Tâm Lý Khổ

Để lại bình luận

0 / 1000 ký tự

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!