Nhìn Diệp An Bình chợt trở nên hào phóng, Điền Tâm Niệm không khỏi vui vẻ. Thực ra Diệp An Bình không phải là keo kiệt, nhưng mà cô ấy rất sớm cũng không dùng tiền trong nhà, bây giờ tiền sinh hoạt toàn bộ là tiền lương của mình. Bằng tiền lương của cô ấy ở chỗ này ăn một bữa, đoán cô ấy phải siết chặc lưng quần nửa tháng. Chợt trong một lúc lơ đảng ngẩng đầu, Điền Tâm Niệm thấy được bóng lưng quen thuộc. “Điềm Tâm, mau ăn, nếm thử đi.” Diệp An Bình nhìn cô không có phản ứng có chút ngạc nhiên, theo ánh mắt của cô nhìn sang, “Đó không phải là Ân tổng sao?” Nhìn lại sắc mặt của Điền Tâm Niệm đã thay đổi, Ân Diệc Phong ngồi đối diện Lưu Tử Sam, lúc này cô ta cười như một đóa hoa, không nhìn thấy mặt của Ân Diệc Phong, cho nên chỉ có thể nhìn miệng của cô ta vừa mở khép lại liên tục nói gì đó, mặt ngượng ngùng cười. Diệp An Bình nhướng mày, nhất thời không vui đứng lên, “A, oan gia ngõ hẹp, đi, đi trả thù cho cậu.” Điền Tâm Niệm còn chưa phản ứng kịp đã bị Diệp An Bình kéo đi tới, Lưu Tử Sam thấy hai người trước, mặt cứng đờ, nụ cười nhất thời biến mất. “A, thì ra Ân tổng cũng ở đây, thực sự là đúng dịp nha, vậy chúng ta ăn chung đi, nào có đạo lý hai vợ chồng ăn hai bàn đúng không.” Diệp An Bình vừa nói vừa cởi giày tuỳ tiện lên tatami*, đi thẳng tới bên cạnh Lưu Tử Sam, ngồi xuống thì nghiêng thân chen lấn cô ta vào bên trong. * Câu nói đó là cố ý nói cho cô ta nghe, để cho cô ta hiểu rõ thân phận của mình, ai mới là vợ của Ân Diệc Phong. “Điềm Tâm, đứng đó làm gì, nhanh lên vào đây đi chứ, làm thật giống như mình mới là vợ của Ân tổng vậy.” Diệp An Bình cười hì hì với Ân Diệc Phong, nếu nói tay không đánh người mặt tươi cười, gương mặt Ân Diệc Phong căng thẳng cũng không có thể nói cái gì. Điền Tâm Niệm bất đắc dĩ chỉ có thể ngồi xuống, chợt nghe Diệp An Bình nói, “Cho tôi thêm một phần ốc vòi voi sashimi, hai phần tôm hùm loại nhất, một phần thịt bò Matsusaka*.” *
Thật đúng là khiếm nhã, biết lần này cô khỏi phải trả tiền nên chọn món đắt tiền chút. “… Chị, chị An Bình.” Lưu Tử Sam cắn môi run run ngẩng đầu, nói xong thì cúi đầu một bộ dạng chịu hết uất ức. Diệp An Bình mắng to ở trong lòng, con mẹ nó lần trước sao lại không nhìn ra cô ta là người như vậy, cô còn chưa bắt đầu mà, cô ta đã cảm thấy uất ức? “A, lại mặc bộ này?” Lưu Tử Sam đang mặc là ngày đó ở cửa hàng Điền Tâm Niệm tặng cho cô ta. Diệp An Bình “Chậc chậc” gật đầu, “Bộ quần áo hơn ba ngàn mặc vào đúng là trở thành người khác, nếu như cô lại không có quần áo mặc nữa, còn có thể nói cho Điềm Tâm, cậu ấy coi cô là em ruột, chắc chắn chịu tiêu tiền cho cô mà.” Lưu Tử Sam cắn môi, hai tay thật chặc nhéo vạt áo, cả người giống như lửa đốt, thực sự là hận không tìm thấy một cái lổ để chui xuống. Điền Tâm Niệm cũng chú ý tới bộ quần áo này, vốn là tấm lòng của cô, không nghĩ tới bây giờ lại mặc tới hẹn hò với chồng mình. Nhìn Lưu Tử Sam bộ dạng điềm đạm đáng yêu, Diệp An Bình giận dễ sợ, đời này cô ghét nhất là kẻ thứ ba, lớn như vậy, cô còn lần đầu tiên nghe nói có người đâm sau lưng ân nhân cứu mạng của mình như vậy. Cô nhìn Ân Diệc Phong ngồi ở chỗ kia, gương mặt lạnh lùng không nhìn ra bất kỳ tâm tình gì, tiếp tục khuấy động đĩa ăn, nói, “Ân tổng, anh có cảm thấy hôm nay tỉ lệ mỡ vân cẩm thạch của thịt bò hơi nhiều không, có chút mềm quá, ăn vào sẽ mắc ói, còn nữa hôm nay ốc vòi voi thật khó ăn, một mùi tanh đất, ẩn ở trong vỏ làm thịt mau thối.”
--- Hết chương 94 ---
Bình luận về truyện (0)
Bình luận chung cho cả bộ truyện Ân Thiếu, Đừng Quá Vô Sỉ
Để lại bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!