Đã nhiều ngày 183 bận việc tan tầm rất trễ. Hôm nay khó được hôm về sớm, vừa vào cửa nhà anh liền mắng câu ‘mẹ nó’. Ngữ khí khoa trương của anh khiến tôi tức cười. Tuy chửi ‘mẹ nó’ không văn minh nhưng lời từ miệng 183 không có ý chỉ trích mà vô cùng buồn cười.

Đây cũng là nhạc đệm nho nhỏ bền vững gần đây, hễ về nhà anh phải chạy đến trước mặt tôi than thở vài tiếng.

Sau đó vui vẻ thường thức bữa tối không cầu kỳ cũng chẳng đủ mỹ vị tôi chuẩn bị cho anh.

Dù muộn cỡ nào, tôi cũng ngồi vào bàn cùng anh ăn cơm. Đôi khi anh đói rã rời ăn ngấu nghiến, tôi sẽ nhắc anh ăn từ từ.

Cuộc sống như vậy rất đỗi bình thường mà lại ấm áp.

Có đoạn phim nói thế này: Có một số người cảm thấy yêu chính là t*nh d*c, là hôn nhân, là nụ hôn lúc 6 giờ sáng và những đứa trẻ. Có lẽ đó là yêu, nhưng bạn có biết tôi nghĩ gì không? Tôi cảm thấy yêu là rất muốn chạm vào song lại rút tay ra.

Thân ái, bạn biết tôi nghĩ gì chăng?

Tôi cảm thấy yêu là cùng người trong lòng ăn tối, nghe anh lải nhải việc thường ngày.

***

--- Hết chương 1 ---

Bình luận về truyện (0)

Bình luận chung cho cả bộ truyện 183 và 166

Để lại bình luận

0 / 1000 ký tự

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!