
Xuyên Không: Hắc Đạo Nữ Phụ
Giới thiệu truyện
Vào khoảng 3000 năm trước, có hai thế giới riêng biệt: bầu trời dành cho con người và mặt đất là nơi cư ngụ của quỷ. Hai thế lực này không ngừng xung đột và tàn sát lẫn nhau. Thế nhưng, giữa những khác biệt đó, một điều bất ngờ đã xảy ra: có hai trái tim đồng nhịp yêu thương. Họ yêu nhau, nhưng bị hai tộc gia sức ngăn cản. Trước nhận thức rằng tình yêu của họ không thể trường tồn, cặp đôi quyết định chết cùng nhau. Trước khi nhắm mắt, họ chân thành cầu nguyện rằng nếu có kiếp sau, mong rằng được sống hạnh phúc bên nhau.
Tại thành phố A, dưới tán hoa tử đằng cổ thụ, hai bóng hình xuất hiện, một nam một nữ. Cô gái mỉm cười, ngước nhìn chàng trai đang dịu dàng ôm cô. Nhưng trong ánh mắt chàng trai, thoáng hiện lên một tia chán ghét, rồi nhanh chóng bị che lấp bởi sự ân cần cùng vẻ sủng nịnh dành cho cô gái. Đúng là tình yêu ngang trái của họ cùng với lời cầu xin đáng thương đã chạm đến trái tim của vị thần tối cao. Giờ đây, họ đã gặp lại nhau, nhưng liệu hạnh phúc đó có bền vững?
“Dĩ Hạo, anh có yêu em không?”
“Đằng nhi ngốc, tất nhiên là ta có.”
Chàng trai tên Dĩ Hạo nhẹ nhàng hôn lên tóc cô gái. Họ vui vẻ bên nhau, tận hưởng những ngày tháng êm đềm dưới góc tử đằng. Hai năm sau, tại cùng một địa điểm ấy, nhưng người bên cạnh anh không còn là cô mà là bạn thân của cô, Chương Giao Giao. Họ nắm tay nhau hạnh phúc mà không hay biết có một cô gái đang đứng từ xa, trái tim đau đớn nhìn họ. Anh ta đã trở thành kẻ sát nhân khi giết chết cha mẹ cô, chỉ vì muốn làm hài lòng người anh yêu. Anh ta không yêu cô, chỉ lợi dụng cô, trong khi đã lén lút qua lại với bạn thân của cô.
Vương Tử Đằng, trong cơn tức giận, lao đến tát Dĩ Hạo. “Các người là cầm thú, cha mẹ tôi không liên can, vì sao các người lại đối xử với họ như vậy!”
“Vương Tử Đằng, có trách thì trách mày đã xuất hiện trên thế giới này, chính mày đã hại chết cha mẹ mày.”
“Chương Giao Giao, mày im miệng, con đàn bà đê tiện.”
Giây phút đó, Vương Tử Đằng quyết tâm lao vào muốn kết liễu Chương Giao Giao bằng một nhát dao. Nhưng ngay lập tức, bàn tay cô bị giữ lại, giọng nói quen thuộc nhưng lạnh lẽo vang lên: “Em có hận tôi không?”
“Tôi hận anh tận xương tuỷ!”
“Vậy thì cô đem nỗi hận xuống cùng cha mẹ cô đi!”
Hàn Dĩ Hạo đột nhiên đoạt lấy con dao trong tay Tử Đằng, đâm nó vào tim cô. Vết thương tâm hồn đau đớn gấp ngàn lần nỗi đau thể xác. Thần đã trao cho họ cơ hội, nhưng nếu họ không biết quý trọng, một lần nữa, Thần sẽ cho họ gặp lại và yêu thương, nhưng việc có thể đến với nhau hay không, hoàn toàn phụ thuộc vào quyết định của họ.