
Xin Đừng Buông Tay
Giới thiệu truyện
Rating: 13+
Thể loại: cổ trang, đam mỹ, oneshort,…
"Ta xin ngươi hãy ở lại bên ta đi Lưu Thủy, ngươi đừng buông tay dễ dàng như thế có được không? Nếu mất đi ngươi rồi, ta biết sống làm sao?"
Giữa không gian yên tĩnh, Lưu Thủy, một tiểu chính thái xinh xắn, đứng trên bậc thang với vẻ mặt uất ức, nhìn theo bóng dáng đang xa dần của người trước. Đôi mày của cậu nhíu lại, đôi môi hồng nhô ra trông thậm chí còn đáng yêu hơn. Nước da trắng trẻo, bụ bẫm khiến ai cũng muốn véo đôi má của cậu.
Kẻ tên Kiêu Dương, không lớn hơn Lưu Thủy bao nhiêu, quay lại và hếch mặt nhìn cậu ấy từ mười mấy bậc cầu thang, với nụ cười đầy khiêu khích:
- "Lưu Thủy, ngươi thật chậm chạp. Nhà ngươi cùng họ với rùa sao?"
- "A, ngươi thật xấu. Ta không leo nữa, không leo nữa."
Lưu Thủy, tức tối, quyết định ngồi xuống bậc thang. Cái đầu nhỏ lắc lư qua lại để bày tỏ sự bất mãn. Kiêu Dương nhìn thấy vậy thì cười khanh khách, nhảy chân sáo đến gần bên Lưu Thủy, cúi xuống và nở nụ cười rạng rỡ, hai tay vặn vẹo sau lưng:
- "Không leo nữa sao? Vậy ta cũng không leo nữa. Mình xuống Nại Vân Hà đi."
Lưu Thủy ngây thơ nhìn Kiêu Dương, lòng đầy thắc mắc về lời dụ dỗ của người ấy. “Xuống Nại Vân Hà sao? Cũng hay, giờ gió thế này, đứng bên sông chắc mát lắm.” Chẳng bao lâu, cậu bé Lưu Thủy đã bị Kiêu Dương thuyết phục, vui vẻ gật đầu cái rụp, rồi lon ton chạy xuống dưới.