
When He Was Wicked
Giới thiệu truyện
Người dịch: Pomps
Những bức thư, những đoạn trích ngắn gọn ở đầu mỗi chương mang đến cho người đọc một cảm giác hồi hộp và chờ đợi. Ai sẽ là người gửi lá thư tiếp theo? Nội dung sẽ là gì? Liệu có những tình cảm mơ hồ và bí ẩn nào được giấu kín? Có phần yêu thương, bối rối hay ngập ngừng nào trong từng câu chữ hay không?
Những lá thư đã tạo ra một cảm giác không gian và thời gian trôi chậm lại.
Khi Michael lần đầu tiên gặp Francesca, đó đã là lá thư mà anh gửi cho John từ rất lâu trước đó. Khi mọi người còn chìm trong nỗi đau mất mát John, thì đó là thư được viết chỉ vài ngày sau lễ cưới. Khi Michael trở về, những lá thư đã được gửi đi và cả những mảnh vụn trong khoảng thời gian anh ở Ấn Độ hiện ra. Và rồi là lá thư cuối cùng: "Cám ơn cháu, Michael, vì đã để con trai bác yêu cô ấy trước...". Đúng, đó là Francesca. Một cái tên mà Michael đã từng nhắc đến.
Suốt chiều dài câu chuyện, tình cảm của Michael luôn ánh lên màu xanh. Màu xanh đặc biệt của đôi mắt cô, sắc thái mà anh không thể diễn tả. Rồi màu xanh băng giá trong ngày cưới—màu xanh mà anh không hề muốn nhớ lại. Nhưng cô đã đánh mất màu xanh ấy, hờ hững thay bằng một màu xám u ám và tủi buồn. Cô vẫn lưu luyến về màu xanh ngô mà cô từng rất mê mẩn.
Và như vậy, từng bước, anh đã giúp cô tìm lại nó. Anh kể cho cô nghe về màu xanh thẫm sâu lắng của bầu trời. Anh mang về cho cô màu xanh rộng lớn của Scotland. Anh trao cho cô màu xanh dịu dàng của thảm cỏ nơi cô đã ngả đầu nằm. Anh tặng cô màu xanh của hy vọng. Tất cả đều mang trong mình màu xanh biếc. Cuối cùng, có lẽ, anh chính là màu xanh trong cuộc đời cô...