
Vứt Bỏ Anh Là Điều Dũng Cảm Nhất
Giới thiệu truyện
Hạnh phúc là một khái niệm phức tạp, không hề có bất kỳ tiêu chuẩn nào xác định. Có thể ví von hạnh phúc như một con tắc kè hoa, biến đổi thành vô số hình dạng khiến chúng ta khó mà nắm bắt. Trong Vứt bỏ anh, Điền Khả Lạc thể hiện điều dũng cảm nhất của tác giả Nhân Gian Tiểu Khả, khi sau bao thăng trầm trong tình yêu và cuộc sống, khái niệm hạnh phúc lại trở về với cô một cách giản dị ở tuổi 16, ngây thơ và thuần khiết. Điền Khả Lạc, một cái tên khiến người khác bật cười, không chỉ vì tên mà còn vì con người cô. Đôi khi, cô tự hỏi làm sao ông trời lại "nặn" ra một con người như mình, ngây thơ, vô tư, không hiểu biết nhiều nhưng cuộc sống lại ưu ái trao cho những thuận lợi. Tình yêu trong sáng của cô với chàng trai xuất sắc Tiêu Viễn trở thành niềm ghen tị trong mắt nữ sinh trường học, cũng là nỗi đau mắt của gia tộc danh giá họ Tiêu.
Khoảng cách giai cấp đã tạo ra rào cản giữa họ, Tiêu Viễn rời đi du học và để lại lời hẹn chờ đợi mà không có dũng khí nói ra với người mình yêu. Hai năm mỗi người mỗi ngả không liên lạc, không tin tức, nhưng tình cảm họ dành cho nhau vẫn không phai nhạt. Hình ảnh Tiêu Viễn luôn khiến trái tim nhạy cảm của Điền Khả Lạc rung động. Hơn hai năm qua, tình yêu của cô dành cho anh vẫn không hề thay đổi, thậm chí mỗi nhịp tim đơn điệu cũng trở nên rộn ràng hơn, mất ổn định từ khi anh trở lại.
Người ta vẫn nói khi yêu, dù có thông minh đến đâu thì trí tuệ cũng có thể trở thành số không, nhưng Điền Khả Lạc lại hoàn toàn ngược lại. Cô là người tỉnh táo trong tình yêu, đã kịp buông tay khỏi mối tình vô vọng từ thuở ban đầu với Tiêu Viễn. Có thể tình yêu của họ chưa đủ kiên nhẫn, mối duyên phận chưa đủ sâu, họ quá chú trọng đến những yếu tố bên ngoài mà bỏ lỡ đi tình yêu chân thật. Cô đã nhận ra rằng không phải mọi thứ đều diễn ra theo ý nguyện, và khi bất lực, cần phải biết buông tay, rằng tình yêu cũng không phải lúc nào cũng hoàn hảo... “Yêu nhau và chia xa, đều là lẽ tất yếu trong sự ngẫu nhiên, bất luận kết quả như thế nào, bất luận thời gian đúng hay sai.”
Tình yêu vốn dĩ không thể tính toán đúng sai hay hơn thua, Điền Khả Lạc đã biết buông tay đúng lúc và đón nhận đúng cơ hội. Cô mở lòng với tình yêu của Chương Ngự, bởi ở anh, cô tìm được cảm giác hạnh phúc và bình yên từ sự quan tâm chứ không phải từ sự quyền quý, ưu tú của anh làm cô nổi bật giữa đời thường. Vứt bỏ anh trở thành hành động dũng cảm nhất trong văn phong nhẹ nhàng, cuốn hút người đọc vào những tình tiết “hỉ nộ ái ố” của số phận các nhân vật. Hài hước, dí dỏm, bên cạnh đau thương nhưng không rơi vào bi kịch, mỗi nhân vật đều tìm được con đường của riêng mình để bước tiếp.