
Vương Phi Tái Sinh
Giới thiệu truyện
Nàng thật sự đã chết một cách bất minh đến vậy sao? Thân thể mang thai của nàng từ từ chìm sâu trong làn nước lạnh lẽo, đôi mắt không rời bầu trời phía trên, dần trở nên xa vời. Hơi thở yếu ớt, ngay cả ý thức cũng trở nên lơ mơ. Nhưng chính trong khoảnh khắc đó, hàng loạt ký ức trong quá khứ lại hiện về. Là thứ nữ (con của thiếp) trong gia đình, nàng luôn sống trong sự coi thường và thiếu tôn trọng. Vì vậy, nàng không ngừng giữ mình, tránh làm phật ý bất kỳ ai, nhưng cuối cùng, chính người thân trong gia đình đã xem nàng giống như một món đồ cống nạp cho hoàng cung. Và kết quả, nàng lại được chọn làm một trong những phi tần của hoàng đế.
Đến lúc này, cho dù không mong muốn, nàng cũng chỉ còn cách chấp nhận số phận. Để né tránh những cuộc đấu đá trong hậu cung, nàng lại tiếp tục sống lặng lẽ. Quả thực, hoàng đế cũng chẳng hề bận tâm đến sự tồn tại của nàng; hắn chỉ xuất hiện trước mắt nàng đúng một lần duy nhất.
Nàng tưởng rằng sẽ sống an yên một mình, không còn lo âu về tương lai, thì ông trời lại ban cho nàng một đứa con - một lý do để nàng tiếp tục sống. Chỉ gặp nhau một lần, nên tình cảm giữa nàng và hắn không quá sâu nặng, nhưng niềm vui khi có được một đứa con riêng vẫn tràn ngập tâm hồn nàng. Dù nàng mang thai con hắn, hắn lại tỏ ra lãnh đạm. Nhưng điều đó không làm nàng buồn lòng; chỉ cần có con, có hắn ở bên hay không, nàng cũng không quá để tâm. Nàng thầm nghĩ, sau khi sinh con, nhất định mình sẽ tự tay nuôi nấng, dạy dỗ để con có thể tự lập trong tương lai.
Thế nhưng, nàng chẳng hiểu rõ những mưu tính của những người trong cung cấm, chưa kịp sinh con thì nàng đã bị đẩy vào ao nước lạnh lẽo. Không chỉ mất đi đứa con, mà mạng sống của nàng cũng khó mà giữ lại. Tại sao lại như vậy? Nàng đã sống an phận, không tranh đoạt với ai, chỉ mong có một đứa con để ngày sau có chỗ dựa. Rốt cuộc, ai là người muốn nàng và đứa bé phải bỏ mạng theo cách này? Nàng không cam lòng. Ông Trời! Người ở đâu? Rốt cuộc Người đang ở đâu?
Thân thể nàng đang chìm dần xuống, dẫu vậy, ý thức lại dần trở lại, nàng bắt đầu vùng vẫy. Nàng không muốn chết một cách mờ ám như vậy. Nếu như trước đây, nàng không nghe theo lời gia đình để tiến cung, có lẽ số phận đã không đưa đẩy nàng đến kết cục thảm hại này. Thiên lý ở đâu? Nếu ông trời có mắt, Người chắc chắn sẽ không đứng nhìn nàng bị hại đến chết, trong khi kẻ ác vẫn ung dung ngoài vòng pháp luật, có khi còn đang chế giễu sự ngu xuẩn của nàng.
Thời gian trôi qua, nàng càng vùng vẫy thì sức lực lại càng yếu, ý thức cũng dần tan chảy. Nàng sắp vĩnh viễn rời bỏ cõi đời tàn nhẫn này. Nếu như ông trời có mắt, hãy cho nàng một cơ hội sống lại, lần này nàng sẽ thay đổi tất cả. Nếu như… Nếu như… A… có lẽ sẽ không còn “nếu như” nào nữa rồi.