
Vương Gia Bao Cỏ Sủng Đệ Thành Phi
Giới thiệu truyện
Thể loại: Xuyên không, nữ phẫn nam trang, đấu trí...
Nhân vật chính: Vân Minh x Dạ Phong Thần
Giới thiệu: Hắn là người được sủng ái nhất của Hoàng đế triều Đường tại Hiên Thiên quốc. Từ nhỏ, hắn đã được nuông chiều và chưa bao giờ được chăm lo đến việc học hành hay rèn luyện võ nghệ, chỉ biết ăn chơi tiêu thời gian, thích hóa trang thành những đại hiệp để tự do du ngoạn bốn bể. Thực tế, tài năng của hắn chỉ ở mức trung bình, và người đời vẫn thường gọi hắn với cái tên 'Vương gia bao cỏ'. Nhưng có ai biết rằng, "Kẻ thông minh tài trí dẹp loạn quan tham là ai?" hay "Người cầm binh sa trường một kiếm vừa vung làm quần hùng khiếp vía là ai?" Chỉ duy nhất một người có thể trả lời: Long bất cử thạnh tiểu miêu sao??? (*) Rồng không động các ngươi lại tưởng là mèo con sao?
Nàng là ngũ tiểu thư của Đường gia, vốn sinh ra với mệnh cách cao quý nhưng đã bất hạnh gặp phải kẻ gian, bị sắp đặt âm mưu hãm hại, và rơi từ vực thẳm hàng vạn trượng mà tán mạng. Thể xác mặc dù không hề tổn thương, nhưng vong linh từ một thế giới khác thuộc thế kỷ 21 đã bị người khác hãm hại. Sau khi tái sinh, khi tỉnh dậy, nàng đã trở thành một người khác. Thiên hạ xôn xao đồn thổi rằng: "Ai mà không biết Thiên Cực chưởng môn nhân uy danh lừng lẫy." hay "Người ta nói rằng Vân Quân sư mưu lược như thần." Vậy thì người đó là ai, chỉ có một nam nhân duy nhất trong thiên hạ biết rõ.
---
Đoạn ngắn đặc sắc 1: Khi hai người gặp nhau:
Mỗ tiểu đệ mặt trắng: "Là vương gia thấy tại hạ bị cướp nên ra tay giúp đỡ."
Mỗ vương gia thiếu hiệp: "Là bổn vương thấy hắn đàm luận với đám cướp nên định đứng một bên xem. Ai ngờ tiểu tử keo kiệt thu mại phí..."
Đoạn ngắn đặc sắc 2: Đám tướng quân thảo luận về binh tình, trong khi mỗ nguyên soái bị coi như không khí.
Mỗ quân sư mỉa mai: "Thần huynh, xem đi, danh tiếng của huynh tốt chưa."
Mỗ nguyên soái cười nhẹ: "... *Ánh mắt rét lạnh ném về những kẻ đang coi hắn là không khí* Bổn vương không chấp nhất kẻ vô tri..."
Đám tướng quân Ất, Giáp, Bính, Đinh...: "*Lạnh toàn thân* Vương gia..."
Đoạn ngắn đặc sắc ba: Động phòng hoa chúc.
Đại tân lang ghé sát tai tiểu tân nương thì thầm: "Nàng có biết ta thích điều gì nhất của nàng không?"
Tiểu tân nương bị điểm huyệt: "Ưm ưm... (Ta làm sao mà biết)"
Mỗi tân lang lệ thuộc kề môi lại gần: "... Hoa đào nhỏ trên người nàng..." (--Đen tối--)
Nguyên văn lời tác giả: "Đào nhiều hố quá, nhưng đây được xem là cái hố đầu tiên mị đào thế mà lại đăng sau, ngâm giấm lâu quá không chịu nổi cho nên nhờ người ta đăng giúp, không có lịch pót gì hết, nhảy hố nhớ mang theo thang vì có thể bị sập bất kỳ lúc nào."