
Vong Ưu
Giới thiệu truyện
Thể loại: đam mỹ, giang hồ, ngược tâm, HE
Tình trạng: 10 chương + 1 phiên ngoại (hoàn)
Biên tập: Thiên Yết (Anne)
Tiêu Diêu Lâu, tọa lạc trên Tiệt Vân Lĩnh, là một địa danh nổi danh khắp giang hồ, đến mức không ai là không biết đến. Những câu chuyện kể rằng nơi đây có phong cảnh tuyệt đẹp, núi non hùng vĩ và dòng nước trong xanh. Dù vậy, tất cả chỉ là lời đồn, bởi lẽ chưa ai thật sự đặt chân đến Tiệt Vân Lĩnh, và cũng chẳng có ai từng đến được Tiêu Diêu Lâu. Thực tế, những kẻ đã dám đến đó đều không còn sống sót……
Tiêu Diêu Lâu trở thành nỗi ám ảnh cho những nhân sĩ võ lâm, nhưng chẳng ai dám manh động đối đầu với nơi này. Nguyên nhân bắt đầu khi vào đêm Trung thu năm Kiến Nguyên thứ bảy, nguyên minh chủ võ lâm Dương Viễn Chí, người từng hành hiệp nghĩa khí nhiều năm, trong đại hội kim bồn rửa tay gác kiếm để quyết định thoái ẩn giang hồ, thì bỗng nhận được một bức mật tín. Nội dung rõ ràng: "Trọng dương tiết buổi trưa sẽ bị sát hại, cứ đợi mà chết!"
Quần hùng đã hốt hoảng, và quả thật, ngay khi đồng hồ điểm chính ngọ, bỗng dưng xuất hiện hai nhân khách không mời mà đến, một người mặc hồng bào, người kia trong lam y với mái tóc đen. Chưa kịp hiểu rõ hai kẻ đó là ai, thì họ đã nhanh chóng rời đi. Khi mọi người hoàn hồn, Dương Viễn Chí đã gục ngã, máu nhuộm đỏ đất.
Chưa hết hoảng hốt, đến năm Kiến Nguyên thứ bảy, các vị trong giang hồ đã bầu chọn Ngô Ảnh - chưởng môn đời thứ mười bảy của Thiên Sơn kiếm phái - làm tân minh chủ. Nhưng chưa kịp nhận lệnh bài minh chủ, ông đã bị kẻ khác lột bỏ trong vòng ba chiêu, nhục nhã không chịu nổi mà ngã xuống đất, hộc máu mà chết. Đến năm Kiến Nguyên thứ tám, Giang Nam đệ nhất kiếm Lâu Tư Vũ đã bỏ mạng bên Tây Hồ, chỉ với không quá bảy chiêu……
Năm Kiến Nguyên thứ tám cũng chứng kiến cái chết của đại đệ tử Thiếu Lâm tự trên Tung Sơn, kẻ này còn khinh thường Thập bát đồng nhân trận trước khi rời đi một cách ngạo nghễ. Cùng năm đó, Âm Sơn trưởng lão bất ngờ qua đời tại gia với dấu hiệu mê hương, và một nam tử che mặt đơn độc đã vào Đường môn, giết chết Thiếu chủ Đường Nhiên, như thể nơi đó chẳng có ai. Tất cả những nhân vật này đều là cao thủ bậc nhất trong giang hồ, không phải là trưởng lão giáo phái thì cũng là nhân vật của thừa phái, lại phải đón nhận cái chết trong thời gian ngắn ngủi như vậy mà không rõ mặt kẻ thù, thật khiến anh hùng trong thiên hạ kinh hoàng!
Và từ đó, dân giang hồ đồn đoán rằng mọi chuyện đều do nhân sĩ tại Tiêu Diêu Lâu, một sát thủ viện ở Tiệt Vân Lĩnh gây ra. Các bậc tranh giành quyền lực bèn hợp sức lên U Vân Sơn, nhưng chẳng có ai trở về. Một số kẻ mạo hiểm đã lén lút đến U Vân Sơn và phát hiện thi thể của một trăm ba mươi mốt người, tất cả đều trong cơ thể hoàn hảo, nhưng lại chết tức tưởi trong vòng mười chiêu. Thật là một cảnh tượng thê thảm.
Khi giang hồ chấn động vì điều này, thế mà những người trong quan trường cũng không thoát khỏi cơn cuồng nộ. Chỉ trong vòng một năm ngắn ngủi, bảy vị quan từ cấp tam phẩm trở lên đã bị sát hại, khiến lòng người hoang mang. Dù các sát thủ của Tiêu Diêu Lâu ra tay đều nhằm vào những kẻ gian ác, nhưng chúng cũng đe dọa đến lợi ích của người khác, biến Tiêu Diêu Lâu thành mục tiêu truy lùng của các phái giang hồ và Lục Phiến Môn……
Về Tiêu Diêu Lâu, ngoài lâu chủ thỉnh thoảng xuất hiện tại Tiệt Vân Lĩnh, còn ngũ đại cao thủ khác lại ẩn mình khắp bốn phương, khiến hành tung của họ trở nên khó đoán. Trong số các sát thủ, 'Xuy Sầu' được người gia giang hồ gọi là 'Tuyết Y Kiếm', mặc áo trắng, sử dụng đoản kiếm dài bảy tấc, tuổi tác và tướng mạo của hắn vẫn là điều bí ẩn. 'Vong Ưu', mang áo xích, là sát thủ duy nhất có người biết chút diện mạo: một thanh niên chưa quá hai mươi với đôi mắt sáng và môi đỏ. 'Lãnh Tình' được biết đến với danh hiệu 'Vô Tinh Đao', thân hình cao lớn, sức mạnh vô song. 'Vô Tâm', mặc huyền y, sở hữu Xích Phong kiếm, thần binh lợi khí bậc nhất. Cuối cùng, 'Hoan Nhan' là một nhân vật cực kỳ bí ẩn, tướng mạo lẫn vũ khí của hắn chưa hề được biết đến.
Tất cả những sát thủ trên đều không rõ nguồn gốc, chiêu thức kỳ quái và tàn nhẫn. Tiêu Diêu Lâu hưởng thù lao rất cao, nhưng một khi đã nhận nhiệm vụ, họ sẽ thành công trong vòng nửa tháng, chưa từng xảy ra bất cứ tiền lệ nào thất bại, khiến tiếng tăm của họ vang dội trong thế giới hắc đạo.
—Ghi chú:
(*) đính đái: dựa theo QT và từ điển, có thể là một loại mũ mão đội trên đầu.
(**) kiến huyết phong hầu: ý chỉ thấy máu là cổ họng đã khép lại, thể hiện sự chết chóc.