
Vĩnh Trú
Giới thiệu truyện
Editor: shai419 Đi vào trung tâm thành phố, nơi nhà cửa và người người đan xen, không khí tràn đầy những giai điệu ca múa thanh bình. Những vẻ đẹp hào nhoáng hòa quyện với sự xa hoa và đồi trụy, hoặc phóng khoáng tự do, hoặc như đang sống trong một giấc mơ. Mặc dù mọi thứ có vẻ tươi đẹp, nhưng sự chen chúc khiến cho cảm giác thoải mái trở nên xa lạ. Tuy nhiên, mỗi bước đi gần lại mang đến cho anh một cảm giác an yên hơn. Khói lửa của cuộc sống đời thường, hơi thở của những con người đang sống, sự tấp nập của phố phường xung quanh khiến anh cảm thấy thỏa mãn.
Chỉ có điều, nơi này cách nhà anh gần hai ngàn cây số. Ngôi nhà của anh nằm ở vùng đất liền, cách xa biên giới, nơi mà không khí thường rất yên tĩnh. Cơ thể anh bắt đầu cảm thấy mệt mỏi, trong tâm hồn có lẽ đang lặng lẽ chìm xuống một nơi nào đó. Cùng với đó là cảm xúc chán nản, rối bời liên miên, cứ lẩn quẩn trong tâm trí. Anh có phần khinh suất, không muốn suy nghĩ nhiều, cũng không hề muốn tìm hiểu sâu sắc, chỉ cần có dịp ăn uống thật no say cũng đủ để quên đi phần nào những việc phi lý và mơ hồ, tất cả sẽ mau chóng qua đi. Thoắt một cái mà đã bao năm không trở lại nơi này.