
Vinh Khô Hoa Niên
Giới thiệu truyện
Thể loại: Cổ trang, xuyên không, phụ tử, nhất thụ nhất công, HE.
Độ dài: 40 chương + phiên ngoại.
Vinh Khô, một cuộc đời sống không trọn vẹn, thiếu thốn tình cảm và những điều quý giá của cuộc sống. Khi chết đi, hắn bất ngờ trở thành Ngũ hoàng tử của Đại Hạ quốc, nhưng lại là một hoàng tử vô danh, sống từ bé trong một lãnh cung hoang tàn, thậm chí không có tên gọi. Hắn tự đặt cho mình cái tên của kiếp trước để xác định bản thân.
Khi lên năm tuổi, một trận động đất đã khiến Hoàng cung sụp đổ, lãnh cung cũng bị hủy hoại, từ đó hắn có cơ hội thoát khỏi cuộc sống tăm tối. Thế nhưng, điều vẫn ám ảnh hắn là liệu còn nơi nào để trở về? Sau khoảng thời gian lang thang, hắn tình cờ được nhận làm thư đồng cho Phó Hòa Cẩn tại Phó phủ. Sau đó, hắn lại được hoàng đế công nhận và đón trở về Hoàng cung, trở về với thân phận Ngũ hoàng tử. Tại đây, hắn gặp lại những người anh em cùng huyết thống, nhận được ân sủng của phụ hoàng, khiến mọi người tin rằng hắn là kẻ tôn sùng nhất của hoàng đế.
Tuy nhiên, liệu đó có thật sự là chân tình? Hay chỉ đơn thuần là một sự dối gạt?
Không chỉ dừng lại ở thể loại cổ trang hay đế vương công, câu chuyện còn mang đến những yếu tố xuyên không, một chút ngược tâm và tinh tế trong từng dòng chữ… Chính sự phong phú này khiến cho dù có liên quan tới tình phụ tử hay không, người đọc đều bị cuốn hút vào. Mặc dù không bàn luận chi tiết về mối quan hệ cha con trong tác phẩm, tôi vẫn xem họ như một cặp chính bình thường, không có ý định bài xích hay đánh giá. Thực sự là tôi cũng khá lúng túng khi phản ánh từ góc nhìn phụ tử, mong mọi người thông cảm.
Xét về nội dung, có thể nói tất cả diễn ra rất bình thản, có lẽ do câu chuyện được kể từ góc nhìn của Vinh Khô, nên mọi thứ cũng trở nên thanh thoát và nhẹ nhàng, không có gì quá áp lực. Cuối cùng, chỉ thấy Vinh Khô thật đáng thương, và tôi rất thích cái cách mà hắn thể hiện. Tình cảm của hoàng đế dành cho Vinh Khô tuy có lúc khá mâu thuẫn, nhưng chí ít tôi cũng nhận ra rằng hoàng đế vẫn yêu thương Vinh Khô, dù cho có nhiều câu hỏi nảy sinh trong đầu như: nếu Vinh Khô ở bên Phó Hòa Cẩn, nếu hoàng đế không có tình cảm với hắn thì chuyện sẽ ra sao? Liệu câu chuyện có hấp dẫn hơn không? Cuối cùng, khi kết thúc, có thể nói là viên mãn vì hai người đã bên nhau, nhưng cũng không thể nói là không viên mãn khi Phó Hòa Cẩn đã qua đời... Nói chung, cái kết như thế này tạm chấp nhận, nhẹ nhàng và đầy lưu luyến.
Về văn phong, tác giả có cách hành văn thu hút, trong khi đó, nhận xét về cách biên tập thì đây là quan điểm cá nhân của tôi và không có ý định gây tranh cãi. Tôi không hoàn toàn cảm nhận được phong cách riêng của biên tập viên, có thể rằng biên tập chưa hoàn chỉnh lắm? Do cách diễn tả của biên tập viên nên có nhiều đoạn, nhiều câu vẫn chưa thực sự mượt mà và rõ ràng. Thay vào đó, chỉ là những dòng chú thích dài dưới mỗi đoạn. Điều này đôi khi làm cho cảm xúc bị ngắt quãng khi đang cuốn theo mạch truyện. Dẫu vậy, từ nội dung lẫn phong cách đều rất tuyệt, và tôi tôn trọng công sức của biên tập viên. Đặc biệt, tôi rất thích cách làm việc của họ: không trim hay loại bỏ gì cả, và vẫn đầy đủ từng chữ. Chính vì vậy, tôi muốn giới thiệu tác phẩm này đến mọi người, hãy thử đọc nhé! ^^