
Viên Xuân
Giới thiệu truyện
Năm 1995, mùa đông phủ một lớp tuyết trắng tinh khôi, không vướng chút tạp chất nào, nhưng không khỏi gây cảm giác nơm nớp lo âu — Nhật kí An Viên. G gia đình Thẩm Hành Xuân chào đón một cậu bé từ thành phố, đẹp đẽ hơn bất kỳ cô bé nào mà cậu từng gặp. Cậu bé có tên Tiểu Viên, một tiểu quỷ đầy tính khí, buổi sáng bắt buộc phải uống sữa bò, sau khi tắm xong cần phải thoa kem dưỡng, và tuyệt đối không được cởi trần khi đi ngủ... Mỗi lần cậu nhìn thấy gương mặt nhỏ nhắn trắng hồng của Tiểu Viên, cậu đều muốn nhéo một cái và tuyên bố rằng thích Tiểu Viên làm vợ mình… Nhưng Tiểu Viên lại không muốn làm vợ Thẩm Hành Xuân, bởi vì Thẩm Hành Xuân đã nhéo mặt em hơi đau. Cho đến nhiều năm sau đó, An Viên sống trong giấc mơ, luôn muốn một lần nữa chạm vào vết chai trên ngón tay của anh Xuân…
Vở kịch nhỏ:
An Viên: “Thẩm Hành Xuân, anh tặng em bốn năm xuân đông, em còn chưa trả anh, anh đã vội vã rời đi.”
Thẩm Hành Xuân: “Anh không cần em trả anh, anh có thể quay về không?”