
Vẻ Đẹp Nguy Hiểm
Giới thiệu truyện
Thể loại: Huyền bí, lãng mạn
Dịch giả: Nguyễn Vũ An
Type: Tử Anh, Moon0412, luciaa, ghostgirl_12606
Aislinn, 17 tuổi, sở hữu vẻ đẹp kiều diễm, đồng thời cũng được ban tặng một khả năng đặc biệt: Khả năng Thấu thị giúp cô nhận biết mọi cử động của lũ yêu tinh. Tuy nhiên, món quà này mang lại cho cô không ít khổ sở. Việc sở hữu món quà đặc sệt này đồng nghĩa với việc cô luôn đứng trước nguy cơ cận kề. Những yêu tinh mạnh mẽ kia xem việc tàng hình là thuộc về bản năng của chúng, và chúng sẵn sàng trừng phạt dã man những ai dám nhìn thấy chúng, từ việc móc mắt, cắt lưỡi đến việc giết chết nạn nhân. Chính vì vậy, Aislinn buộc phải giấu kín bí mật của mình bằng cách tuân thủ nghiêm ngặt những nguyên tắc mà gia đình đã đặt ra:
Nguyên tắc 1: không thu hút sự chú ý của chúng.
Nguyên tắc 2: không nói chuyện với những con tinh vô hình.
Nguyên tắc 3: không nhìn vào những con tinh vô hình.
Ba nguyên tắc này đã giúp Aislinn duy trì cuộc sống bình yên trong suốt 17 năm qua. Dù lúc nào cô cũng sống trong lo âu trước sự đe dọa của bọn tinh quái, nhưng với việc rèn luyện bản thân kiềm chế cảm xúc và hành động, mọi thứ dần trở nên êm đềm. Cho đến một ngày, một nam tinh vừa đẹp trai vừa quyền lực xuất hiện và quyết tâm theo đuổi Aislinn. Anh ta trở thành hình hài con người và tìm cách quyến rũ cô.
Trong một khoảnh khắc mở đầu, Vua Mùa Hè quỳ gối trước mặt Aislinn và nói: "Có phải đây là điều mà em tự nguyện lựa chọn, mạo hiểm với giá lạnh của mùa đông?" Cô nhìn vào anh - người mà cô đã yêu thương trong suốt những tuần qua. Ngay cả trong giấc mơ, cô cũng chưa từng nghĩ rằng anh không phải là người thường, nhưng giờ đây, làn da của anh toả sáng như thể có những ngọn lửa đang rực cháy bên trong từng tế bào, lạ lùng và hấp dẫn đến mức khiến cô không thể quay mặt đi. "Đó là điều em muốn."
“Em hiểu rằng nếu em không phải là người đó, thì em sẽ phải mang theo cái giá lạnh của Nữ Hoàng Mùa Đông cho đến khi có một người thường nào khác cũng chấp nhận mạo hiểm? Và em sẽ phải cảnh báo cho người đó rằng không được tin anh?” - Anh dừng lại một chút, ánh mắt anh nhìn về phía cô lộ rõ nỗi đau. Cô gật đầu. “Và nếu người đó từ chối anh, em cũng sẽ nói với cô gái tiếp theo và tiếp theo nữa?” - Anh tiến lại gần hơn - “Và chừng nào chưa có người chấp nhận, thì em còn chưa thể thoát khỏi những buốt giá đó.” “Em hiểu.”
Cô mỉm cười, có phần vững lòng, rồi bước về phía bụi táo gai. Những chiếc lá vuốt ve tay cô khi cô cúi gập người và với xuống sâu bên dưới. Những ngón tay cô quấn lấy cây quyền trượng của Nữ Hoàng Mùa Đông. Cái gậy gỗ trơn nhẵn, mòn bóng như thể đã có vô số bàn tay nắm chặt. Những bàn tay của những cô gái đã từng đứng ở nơi này - một điều mà cô không hề muốn tưởng tượng. Cô đứng yên, giữa hy vọng và lo sợ.
Đằng sau cô, anh từ từ tiến lại gần. Tiếng xào xạc của những cành cây lớn dần, gần như chói tai. Ánh sáng từ làn da và mái tóc anh trở nên mãnh liệt hơn. Bóng cô đổ dài trên mặt đất phía trước. Anh thì thầm, “Xin Người. Hãy để cô ấy chính là người đó...” Cô siết chặt cây quyền trượng của Nữ Hoàng Mùa Đông, mang trong mình hy vọng. Trong khoảnh khắc ấy, lòng tin cô chợt dâng trào, nhưng rồi băng giá đột ngột xâm nhập vào cơ thể cô, xuyên thấu và đâm đau như những mảnh thủy tinh trong mỗi mạch máu.
Cô gọi tên anh: “Keenan!”. Cô ngã về phía anh, nhưng anh đã rời xa, không còn ánh sáng rực rỡ nữa, cũng không còn nhìn cô nữa.