
Vậy Cùng Anh Về Nhà
Giới thiệu truyện
Văn án: Sau khi mất cả cha lẫn mẹ, Tri Miên lớn lên một mình, cho đến khi cô gặp một chàng trai ngông cuồng, kiêu hãnh, người đã trở thành ánh sáng duy nhất trong cuộc đời cô. Anh đưa cô về nhà, chia sẻ một tình yêu chân thành, nhưng mọi thứ chỉ dừng lại ở câu nói mà anh dành cho đám bạn bè mlà: “Nuôi mèo rất vui đấy.” Vào một đêm mưa bão, Tri Miên quyết định kéo vali rời đi. Khi cô vừa ra khỏi đó, những người bạn tra hỏi, chàng trai lại thờ ơ nói: “Chỉ là làm loạn mà thôi, qua mấy ngày nữa lại quay về thôi.” Thế nhưng, cô đã rời đi mà không bao giờ quay trở lại.
——Đoạn Chước, đội trưởng của một đội thể thao sinh tồn, được mọi người biết đến với hình xăm hai chữ “ZM” trên cổ tay phải. Khi một người bạn hỏi về ý nghĩa của nó, anh trầm ngâm rồi cười tự giễu: “Tôi yêu nhất. Nhưng đánh mất rồi.” Đến khi có người phát hiện anh xuất hiện tại buổi triển lãm truyện tranh của Tri Miên, mọi người chợt nhận ra điều gì đó khác thường. Khi được hỏi về anh, Tri Miên chỉ nhún vai cười nhẹ: “Tôi không quen biết ngài Đoạn, ZM có thể chỉ đơn giản là một con mèo anh ta nuôi thôi.”
Vào buổi tối, Đoạn Chước chặn Tri Miên lại bên cạnh xe, ánh mắt anh đỏ ngầu, cố gắng giữ cô lại: “Cửu Nhi, về nhà với anh.” Tri Miên lùi lại một bước, nhìn anh với vẻ mặt bình thản: “Tôi từ lâu đã không còn nhà rồi.”
——Khi Đoạn Chước dẫn dắt đội giành chức vô địch thế giới, chỉ vài ngày sau, phóng viên chộp được khoảnh khắc anh ôm một cô gái với đôi môi đỏ và mái tóc đen trong một khu mua sắm. Cô gái cắn một miếng kem, và anh hôn lên môi cô, vẻ mặt lạnh lùng nghiêm nghị nhưng lại ngập tràn sự cưng chiều dịu dàng. Đêm đó, tin tức hotsearch bùng nổ, Đoạn Chước đăng một bài viết lên Weibo, thay đổi thứ hạng hàng đầu: “Cả đời này tôi đã hôn qua, một cái là súng, một người là em. Trước đây là mộng tưởng, còn em là tín ngưỡng. @Tri Miên”
[Nữ chính mềm mại và gai góc x Nam chính kiêu ngạo và ngỗ ngược]