
Vân Trung Ca
Giới thiệu truyện
Tên đầy đủ: Đại Hán tình duyên Vân Trung Ca
Người edit: light-yagami (Tiểu Hoắc)
Thể loại: ngôn tình, lịch sử, kết thúc SE.
Lời tựa:
(lời tác giả) Từ khi Lưu Bang thành lập triều đại Tây Hán, trải qua các vua Huệ Đế, Văn Đế, Cảnh Đế, cho đến khi Hán Vũ Đế lên ngôi, nhà Hán đã hưng thịnh hơn sáu mươi năm với đất nước bình yên thịnh vượng, “quốc khố dư dật” (Hán thư – truyện Công Tôn Hoằng, Bặc Thức, Nhi Khoan).
Khi Hán Vũ Đế nắm quyền, ngài tuy tài năng xuất chúng nhưng lại tham vọng công lao lớn lao. Ngài có thiên hướng hiếu chiến và một cuộc sống xa hoa. Mặc dù bề ngoài phải đối phó với nhiều sắc tộc, nhưng bên trong triều đình lại đầy rẫy tham nhũng, khiến tiếng than oán của dân chúng ngày một nhiều. Đến cuối đời, Hán Vũ Đế thấy “quốc khố trống rỗng, hộ khẩu giảm phân nửa” (Hán thư – Chiêu Đế kỷ).
Những cuộc chiến kéo dài cùng với lối sống phóng túng đã làm trống rỗng quốc khố. Để bù đắp cho sự tiêu hao này, Hán Vũ Đế đã cho phép việc mua bán chức tước và cho phép kẻ phạm tội được chuộc tội bằng tiền. “Chi phí không đủ, bèn nhiều lần thay đổi, để cho kẻ phạm pháp chuộc tội, kẻ có tiền có thể làm quan, đây là cảnh thiên hạ xa xỉ, quan loạn dân bần, đạo tặc cũng nổi dậy, nhiều người bỏ mạng” (Hán thư – truyện Cống Vũ).
Với sự hỗn loạn trong việc cai trị, người giàu ngày càng phất lên, trong khi người nghèo càng lâm vào khốn khổ. Những mâu thuẫn xã hội ngày càng tồi tệ, dẫn đến nhiều cuộc khởi nghĩa. “Dân chúng bần cùng, dân tới đường cùng phạm pháp” (Hán thư – Hình pháp chí). “Đạo tặc sinh sôi khắp nơi. Nam Dương có Mai Miễn, Bách Chính, Sở có Đoạn Trung, Đỗ Thiểu, Tề có Từ Bột, giữa Yến, Triệu có Kiên Lô, Phạm Chủ liên hợp. Đội quân phản loạn lên tới mấy nghìn người, tự ý triệu tập, công thành, ấp, cướp đoạt kho vũ khí, giải phóng tử tù, bắt trói, hạ nhục Quận thủ, Đô úy, giết hai nghìn người…” (Hán thư – truyện Ác quan).
Trước tình hình đó, Hán Vũ Đế đã quyết định bổ nhiệm Trương Canh, Triệu Vũ, Vương Ôn Thư, Hàm Tuyên, Doãn Tề, Dương Phó để điều tra các quan tham, thực thi chính sách đàn áp khắc nghiệt. Trong suốt triều đại của Hán Vũ Đế, số ác quan lên tới mười một người, vượt xa so với các triều đại trước đó.
Hình phạt được tăng cường không ngừng, luật lệnh từ thời Hán sơ của Lưu Bang đã từ chín chương tăng lên tới ba trăm năm mươi chín chương, và án tử hình từ một điều đã tăng lên tới bốn trăm lẻ chín điều, một ngàn tám trăm tám mươi hai sự. “Công văn tràn đầy mấy lầu các, không thể nhìn thấy điển giả” (Hán thư – Hình pháp chí).
Dù các hình phạt khắc nghiệt được thi hành, nhưng chúng vẫn không thể ngăn được dân chúng nổi dậy. Hán Vũ Đế vẫn khao khát chinh phục các bộ tộc ngoài biên giới, nhưng cho đến khi ngài qua đời, tình hình đã không mấy sáng sủa. Nội loạn và các cuộc nổi dậy từ Hung Nô, Tây Khương, Tây Nam di, cùng với ngoại tộc Ô Hoàn đang lớn dần.
Khi tuổi già, Hán Vũ Đế gặp phải nguy cơ lớn cho nền trị vì của Đại Hán. Ngài nhận ra rằng việc triều đình diệt vong dưới triều Tần cũng do dân phẫn uất. Ngài đã ban bố “Tội kỷ chiếu” với thiên hạ: “Trẫm từ khi lên ngôi tới nay, gây nên nhiều chuyện ngông cuồng đáng giận, khiến cho thiên hạ sầu khổ, hối hận cũng đã muộn.”
Dù Hán Vũ Đế có ý định thay đổi, nhưng với tuổi tác đã cao, ngài không còn khả năng lật ngược tình thế. Cuối cùng, ngài chỉ có thể để lại vận mệnh của Đại Hán cho Hán Chiêu Đế, lúc đó chỉ mới tám tuổi.
Tôi muốn kể lại một câu chuyện diễn ra trong bối cảnh loạn lạc này. Đây chỉ là một câu chuyện, và dù có người hiểu biết lịch sử, nếu họ mong muốn rằng nó đi theo đúng lịch sử thì tôi cũng chỉ có thể xin lỗi. Chuyện chỉ là một chuyện mà thôi, mượn lời của Dumas để làm lời giải thích: “Lịch sử là gì, lịch sử cùng lắm chỉ là cái đinh để treo tiểu thuyết của tôi mà thôi.”