
Vân Khuynh Thiên Khuyết
Giới thiệu truyện
Thể loại: Cổ đại, xuyên không, nữ cường, nữ cải nam trang, HE
Độ dài: 3 quyển
Edit: Stephanie Trang, Thiên Di
Beta: Bạch Liên
Câu chuyện đưa ra hình ảnh về một nữ tử bình thường, trải qua nhiều kiếp nạn và cuối cùng trở thành một nữ soái huyền thoại. Tuy nhiên, điều đáng suy ngẫm là cách mà một nữ giới có thể gia nhập hàng ngũ tướng lĩnh, để lại dấu ấn trong sử sách. Những diễn biến ly kỳ diễn ra nơi chiến trường đầy khói lửa, với âm thanh của lang yên, mã đề và những nhát đao, tạo nên bức tranh sống động của chiến tranh.
Máu nhuộm, cát vàng, cùng gió thổi cát trôi, những ký ức ngọt ngào và đau thương đan xen. Khi mỹ nhân nâng cao lưỡi đao, nàng thả một nụ cười nhẹ nhàng, tháo bỏ áo giáp, chấp nhận số phận khắc nghiệt. Kiếp trước bị phụ mẫu ruồng bỏ, trong kiếp này, đại họa đã xóa nhòa tình cảm của nàng. Với cây kiếm trong tay, nàng nguyện ẩn mình, cùng quốc gia đối nghịch đối đầu. Hình ảnh cô gái một mình nuôi dưỡng ước vọng, cùng với tiếng vó ngựa rền vang trong đêm tối, tạo nên bức chân dung mạnh mẽ.
Trong quân doanh, Yến Hề Ngân trông thấy một tiểu binh tên gọi Dịch Thanh, đột ngột cướp đi chiến mã của chủ soái giữa khói lửa. Hành động này thật đáng trách! Nhưng không gì so sánh được với lời thề của Dịch Thanh: “Nha đầu, ta muốn nói với ngươi, cả đời này ta sẽ chúc phúc cho ngươi, nhưng sẽ không buông tay. Ngươi không cần phải nhớ ta, chỉ cần biết, cả đời này nếu ngươi muốn điều gì ta liền sẽ cho ngươi. Tinh Quốc vĩnh viễn là quê hương của ngươi, là hậu thuẫn của ngươi.”
Khoảnh khắc đầu tiên họ gặp nhau cũng là lúc bản năng chiến đấu bùng nổ. Địch Táp nhìn chằm chằm vào Dịch Thanh với đôi mắt đỏ rực, không kiềm chế được cơn phẫn nộ: “Tên nam tử này chính là Dịch Thanh dùng bát trân trận đánh bại mấy vạn quân của hắn? Hôm nay chính là ngày chết của hắn!”
Dù vậy, tình cảm giữa họ lại trở nên phức tạp. Dịch Thanh thổ lộ: “Nàng hận ta, nhưng ta lại không kiềm chế được mà yêu nàng. Tiên sinh, ngài nói đúng. Nàng cần chính là mạng của ta! Nhưng ta đã vì nàng mà điên dại, nếu nàng cần, ta cũng sẽ đồng ý.”
Giữa cảnh phố náo nhiệt, Lận Kỳ Mặc cảm thấy bức bối. Hắn thả một ly rượu thanh xuống lầu hoa huyên áo, không để ý đến những ồn ào xung quanh. Trong tâm trạng nặng nề, ngẫm nghĩ về cuộc sống trong thời loạn lạc, hắn thốt lên: “Trong thời buổi loạn lạc, đạo đức nhân nghĩa gần như đã không còn rõ ràng, mạng sống quá ư thấp kém, ai đúng ai sai, ai phải ai trái…Yêu hận tình thù, lưng mang gông xiềng của chiến tranh, nặng nề làm cho con người ta ngạt thở. Cuộc sống chân thực mới là quan trọng, nếu như ngươi không muốn Anh Đế chết, vậy hãy giao cho ta, để cho ta làm! Tứ Lang tình nguyện, chỉ cần Nhiễm nhi có thể sống vui vẻ.”
Trên thiền điện cao vẻ uy nghiêm, hắn chậm rãi nói, mang lại cảm giác thổn thức cho Phượng Anh. Hắn phản ánh phong thái thanh tao nhã nhặn và tài năng của những nhân tài mà Tinh Quốc vừa mới chiêu nạp. Phượng Anh thầm nghĩ về sự ưu tú của hắn.
Cuối cùng, Nhiễm Nhiễm đối mặt với Phượng Anh, người không chịu nổi sự áp bức và bóng tối vây quanh: “Nhiễm Nhiễm, Phượng Anh ta không chịu được sự uy hiếp của người khác, cũng không chịu nổi khi bị một bóng hình vây hãm…Ngươi đầu độc ta đến thế này, ngươi nói xem ta nên xử lý ngươi thế nào? Có lẽ là ta nên giết ngươi…”