
Vai Lót Đường Chúa Hề Quá Keo Kiệt
Giới thiệu truyện
Tác giả: Trần Ngũ DãTran / Editor: AI_Miracle BerryBeta: AI_Forget me not
Thể loại: Hiện đại, Đam mỹ, Xuyên sách, Hài hước, Hào môn thế gia, HE
Giới thiệu: Thư Vưu bất ngờ xuyên vào vai thụ trong một cuốn tiểu thuyết, nhân vật được miêu tả là dối trá, ích kỷ và tham lam. Nguyên chủ của cậu, đã từng đứng bên cạnh vai chính công chỉ vì tiền, còn khi vai chính công gặp khó khăn thì lập tức bị vứt bỏ, dẫn đến một kết thúc bi thảm nơi đất khách quê người.
Khi vừa xuyên qua, Thư Vưu đang lôi chiếc vali hành lý của mình thì bất ngờ gặp lại vai chính công. Cậu hở hững nói: “Anh tưởng anh vẫn là đại thiếu gia của nhà họ Lận à? Không! Giờ anh chỉ là một tên nghèo kiết xác mà thôi!” Ánh mắt của vai chính công lóe lên vẻ u ám, tay nắm chặt lại.
“... Cho nên hai người chúng ta phải tiết kiệm hơn! Tôi sẽ bán hết những thứ không cần thiết đi!” Lận Minh Húc lúc này chỉ biết ngây người nhìn.
Trước đây, Thư Vưu có biệt danh “Long tộc kiệt sỉ”. Với những bộ đồ hiệu sang chảnh cũng như nhẫn kim cương không thiếu của nguyên chủ, ánh mắt cậu đầy vẻ châm biếm và đau xót. “Cái này, cái này, cái kia... bán hết!” Cậu thầm nghĩ, chỉ có tài sản làm cho cậu cảm thấy an toàn nhất! Cậu chỉ cần tiền!
Chờ đến lúc vai chính công gặp được vai chính thụ và chủ động đề nghị chia tay, cậu có thể ôm tiền ra đi, tiếp tục cuộc sống độc thân vui vẻ của một thần giữ của. Nhưng Thư Vưu không hay biết rằng… Lận Minh Húc đã được sống lại.
Mỗi khi trời lạnh, Lận Minh Húc thẳng thừng nói rằng anh không có tiền để trả hóa đơn cho hệ thống sưởi ấm, chỉ chờ đến khi Thư Vưu không chịu nổi mà bỏ đi. Thư Vưu không giấu được niềm vui: Tại sao phải trả cho cái hóa đơn hệ thống sưởi ấm đắt đỏ đó? “Hai ta nằm cạnh nhau, đắp thêm hai cái chăn là được!”
Khi trời nóng, nhân vật phản diện đến tận nơi với những lời chế giễu. Lận Minh Húc nhìn Thư Vưu bằng ánh mắt lạnh lùng, đoán rằng cậu sẽ bỏ đi mà không nói lời nào. Thư Vưu không ngần ngại lật bàn: “Là cái bẫy của chủ nghĩa tiêu thụ anh có hiểu không? Đồ dung tục! Người bị tư bản tẩy não như anh thì sao mà hiểu được!”
Khi lần đầu sử dụng thảm sưởi, Lận Minh Húc thì thào: “Cái thứ đồ gì không biết, khiến anh nóng cả người thế này! Tuyệt đối không phải do anh nhìn Thư Vưu mà bị chảy máu mũi đâu!” Tuy nhiên, sau đó Lận Minh Húc đã không thể tiếp tục giả vờ nữa.
Anh dẫn Thư Vưu đến công ty, ám chỉ rằng anh đã hết nghèo, và Thư Vưu cũng không cần phải tiết kiệm như vậy. Ngay khi Thư Vưu vừa quay người thì bất chợt nhìn thấy vai chính thụ, cậu bừng tỉnh nhận ra: “Anh yên tâm, tôi sẽ đi ngay, tuyệt đối không kéo dài thời gian.”
Lận Minh Húc lập tức nói: “... Em chờ một chút, họp xong chúng ta đi đăng ký kết hôn!”
Thư Vưu ngạc nhiên: “Tại sao? Vai chính thụ có chỗ nào không tốt hả?”
Lận Minh Húc giải thích: “... Cậu ta ăn cơm phải gọi tận bốn món, dùng quá nhiều khăn giấy.”
Thư Vưu không khỏi bối rối: “???... Chờ đã! Không phải anh nên khen người ta ngây thơ trong sáng hào phóng không keo kiệt sao?!”
— Một câu tóm tắt: vai chính công bị tôi chọc đến phát điên rồi ~
Dàn ý: Đừng trốn tránh, trong tình yêu cần dũng cảm để biểu lộ, thẳng thắn bày tỏ cảm xúc và suy nghĩ của bản thân.