
Tỳ Nữ Vương Phi
Giới thiệu truyện
Lâu Hướng Vãn thản nhiên tuyên bố: “Lão gia, nguyện vọng của nô tỳ chính là tìm người không quyền, không thế, không tướng mạo, và không phải vì nam nhân đó mà sinh con.”
Phượng Kính Dạ cười một cách bí ẩn: “Tiểu Mộc Đầu, xem ra bổn vương không đủ tiêu chuẩn cho ba điều kiện mà ngươi đề ra rồi?”
Lâu Hướng Vãn ngạc nhiên: “Lão gia, nô tỳ đã thay đổi nguyện vọng, giờ đây nô tỳ muốn quy y Phật Môn, từ nay về sau cả đời nô tỳ chỉ muốn theo đuổi Thanh Đăng Cổ Phật (*) mà thôi.”
(* Thanh Đăng Cổ Phật: diễn đạt ý muốn noi theo gương của Đức Phật, từ bỏ mọi thứ để tu hành.)
Phượng Kính Dạ (híp chặt mắt): “Tiểu Mộc Đầu, không ngờ ngươi lại có bản tính phòng ngự như vậy?”
Lâu Hướng Vãn (im lặng): “……” Nàng cần phải kiêng rượu và giữ đề phòng với Vương gia từ giờ phút này! Nàng chỉ là một tỳ nữ nhỏ bé trong vương phủ; ai dám nói nàng quyến rũ Vương gia, nàng sẽ không ngần ngại tìm đến kẻ đó để quyết chiến, bởi Vương gia sao có thể dễ dàng bị quyến rũ đến thế? Một đêm làm bảy lần, thể xác nhỏ bé của nàng sao có thể chịu đựng nổi.
Phượng Kính Dạ hỏi: “Tiểu Mộc Đầu, ngươi chuẩn bị lúc nào thích bổn vương?”
Lâu Hướng Vãn đối diện với đối thủ của mình, lúng túng thốt lên: “Này phải xem tâm trạng đã.”
Phượng Kính Dạ nhíu mày, giọng điệu sắc lạnh: “Cần bổn vương giúp một tay không?”
Lâu Hướng Vãn: “Sao phải giúp chứ?”