
Tướng Công Khờ Của Nương Tử Đẹp
Giới thiệu truyện
Converter: ngocquynh520
Editor: hongheechan
Độ dài: 254 trang
Vị hôn phu lý tưởng nên như thế nào? Phụ thân của Tô Tĩnh Nhã khẳng định rằng người đàn ông tốt phải vững vàng như núi, nhưng cô lại suy nghĩ rằng “đứng vững trên mặt đất thì cũng phải quan tâm đến bầu trời cao như thế nào! Nếu không may ngã xuống thì sẽ đè chết người ta thì sao?”. Sự cãi vã khiến phụ thân cô tức giận đến mức muốn dùng gậy đánh nàng.
Đại nương hàng xóm thì cho rằng, một vị hôn phu tốt phải sở hữu gia tài bạc vạn, chừng đó mới có thể đem lại hạnh phúc. Tô Tĩnh Nhã lại phản bác rằng “Thiếu gia Lâm gia cũng là người có của cải như vậy, nhưng hắn lại chỉ là một kẻ ăn chơi, đêm không về nhà, người như vậy chỉ có ngươi mới dám gả thôi.” Đại nương tức đến mức xoay người bỏ đi.
Trong khi đó, bạn bè thời thơ ấu lại một lần nữa phác thảo hình mẫu của một người phù hợp: “Vị hôn phu tốt phải có thân thể cường tráng.” Tô Tĩnh Nhã liền đáp, “Thân thể người của Lâm gia cũng rất khỏe mạnh, nhưng họ chỉ biết ức hiếp người khác; một vị hôn phu như vậy, ta thà không lấy còn hơn.”
Nhìn vào một thư sinh trước mặt, bạn cô chủ yếu nhận xét rằng vị hôn phu tốt phải có phong thái tao nhã lịch thiệp. Tuy nhiên, Tô Tĩnh Nhã lại lập tức quay người bỏ chạy. Cô đã từng biết tên thư sinh này: ra ngoài thì tao nhã, nhưng ở nhà lại bừa bộn đến nỗi không bằng một góc của tên ăn xin, vì vậy, cô chẳng có chút hứng thú nào với người như thế.
Vậy vậy thì, vị hôn phu lý tưởng cần có những tiêu chí gì? Tô Tĩnh Nhã tự hỏi. Đầu tiên là ngoại hình, người đó phải không xấu nhưng cũng không được quá đẹp trai; bởi những người như vậy khi ra ngoài sẽ không khiến cho cô yên lòng. Về gia cảnh, cô nghĩ rằng nhà cửa không nên quá giàu có nhưng cũng không quá thiếu thốn; bởi vì người giàu có thì cuộc sống sẽ không bình an, trong khi người nghèo có thể gặp tai họa. Đặc biệt là về tính cách, người đó không nên quá cứng rắn nhưng cũng không thể yếu đuối, quá cứng nhắc thì sẽ khiến cô phải khổ sở, trong khi quá nhụt chí cũng đồng nghĩa với việc kiếm tiền ngoài đời rất khó khăn.
Cuối cùng, cô cho rằng một gia đình lý tưởng không nên có cha mẹ chồng, như vậy sẽ không cần cô phải tốn sức phục vụ; không có anh em để không phải lo lắng đến vẻ mặt của chị dâu, cũng chẳng cần phải chăm sóc em trai; hơn nữa, cũng không nên có chị em gái, để tránh tình huống phải nơm nớp lo sợ với một tỷ tỷ có tính toán. Thế nhưng, người nào mới đáp ứng đủ những điều kiện này.
“Nhị khờ, phụ mẫu nhà ngươi còn sống không?” “Đã qua đời hơn năm năm rồi.” “Có huynh đệ không?” “Có một đại ca nhưng không sống cùng tôi.” “Có tỷ muội không?” “Có một tỷ tỷ, đã gả đi xa và ba năm chưa trở lại.” “Vậy nhà ngươi chỉ có một mình thôi sao?” “Đúng vậy.” “Vậy vẫn tốt.” “Nhà ngươi có tiền không?” “Tàm tạm, đủ dùng mà thôi.”
Gia cảnh giống nhau, không có phụ mẫu, có huynh tỷ nhưng gần như vắng mặt, ngoại hình ngây ngô, không quá xinh đẹp nhưng cũng không khó coi, chỉ hơi khờ khạo. Nhưng không sao, chỉ cần mình khôn khéo là được. Vậy là cô đã quyết định, người ấy chính là hắn.