
Tuổi Trẻ Vô Danh - Thi Vô Trà
Giới thiệu truyện
Tác phẩm: Niên Thiếu Vô Danh
Tác giả: Thi Vô Trà
Số chương: 105
Thể loại: Đam mỹ, Hiện đại, HE, Giới giải trí, Thanh xuân vườn trường, Gương vỡ lại lành
Editor: Sophie
Nhân vật chính: Phí Bạc Lâm x Ôn Phục
Nhân vật phụ: Tạ Nhất Ninh x Tô Hạo Nhiên
Tóm tắt giới thiệu:
Cánh chim có thể rời bỏ bầu trời không?
Thông điệp: Học cách trưởng thành.
Giới thiệu: Chuyến lưu diễn đầu tiên trong sự nghiệp của Ôn Phục đang đến gần, nhưng do chưa có danh tiếng đủ lớn nên cậu không thể tìm được nhà tài trợ phù hợp. Trong lúc cả đội đang cảm thấy lo lắng và bối rối, một ông lớn trong ngành truyền thông bất ngờ xuất hiện với khoản đầu tư lên tới chục triệu, như một món quà từ trên trời rơi xuống.
Cuối buổi concert, một đoạn video gây bất ngờ xuất hiện trên màn hình lớn, đó chính là clip đã đưa tên tuổi Ôn Phục nổi tiếng trên mạng xã hội cách đây vài năm. Trong đoạn video, cậu mặc một chiếc áo len cũ, đội mũ lưỡi trai, ngồi tựa bên khung cửa sổ vào một buổi chiều xanh thẫm, khe khẽ gảy đàn. Nửa khuôn mặt gầy guộc hiện lên trong ánh sáng, mang đậm nét cô đơn nhưng cũng thật đẹp đến nao lòng. Thế nhưng, ít ai biết rằng vẫn còn một đoạn video cũ hơn nữa.
Hình ảnh nhòe nhoẹt ghi lại hình ảnh của Ôn Phục cách đây tám năm. Khi đó, cậu ngồi trong căn phòng trọ đơn sơ với gương mặt còn non nớt, tuy ngũ quan chưa nổi bật, nhưng đôi mắt của cậu lại sáng rực chứa đầy niềm vui. Ôm trong tay cây đàn guitar cũ, cậu từ từ chơi lại bản nhạc cũ, nhìn thẳng vào ống kính như đang kể một câu chuyện qua âm nhạc. Người cầm máy quay đoạn phim đó không ai khác chính là Phí Bạc Lâm, người sáng lập Công ty truyền thông Tư Phục và cũng là nhà tài trợ lớn nhất cho concert này.
Ngày ấy, Ôn Phục chỉ là một đứa trẻ mồ côi lang thang, còn Phí Bạc Lâm thì chẳng có gì ngoài đôi bàn tay trắng. Trong suốt những năm tháng đó, họ đã sưởi ấm cho nhau bằng tình cảm dịu dàng và chân thành nhất. Hẹn gặp nhau ở những đỉnh cao rực rỡ, nào ai biết rằng họ lại phải xa cách nhau suốt ngần ấy năm trời. Công tử điềm tĩnh, thâm sâu x Cậu bé khờ khạo, kiệm lời.
Review & Spoil:
Điều khiến tôi thu hút ngay từ cái nhìn đầu tiên vào tác phẩm này chính là tag chữa lành. Và thực sự, từng mảnh ghép, mỗi cảm xúc và các mối quan hệ trong Tuổi trẻ vô danh không hề khiến tôi thất vọng. Tác phẩm không xây dựng hình ảnh nhân vật chính quá sức mạnh mẽ. Cả hai nhân vật chính đều phải vượt qua quãng thời gian khó khăn để thực hiện ước mơ và tìm đến nhau, để sẻ chia những gì tốt đẹp nhất mà họ có.
Cả hai đều có một quá khứ tuổi thơ và thời kỳ trưởng thành đầy chật vật. Phí Bạc Lâm (nhân vật công) mất mẹ từ khi còn học lớp 10, cha anh thì đã ngoại tình từ lâu và đã xây dựng gia đình mới. Dù cuộc sống vốn dĩ thiếu thốn, nhưng điều này không làm lung lay ý chí và tâm hồn thiện lương của anh. Mặc dù sống một mình, bên cạnh anh vẫn có dì Ngô, người dì hàng xóm luôn sẵn lòng giúp đỡ, cùng bạn bè khích lệ, ủng hộ. Có lẽ điều đó đã giúp Phí Bạc Lâm trở nên bao dung và có đủ tình cảm để che chở cho Ôn Phục (nhân vật thụ).
Ôn Phục không may mắn như Phí Bạc Lâm. Gia đình của cậu thiếu hạnh phúc, cha mẹ chỉ gắn bó vì nghĩa vụ, mẹ cậu qua đời sớm, để lại lời dặn: "Phải học cho thật giỏi, nhất định phải học thật giỏi. Học là con đường duy nhất giúp con thoát khỏi nơi này. Phải tìm đến những chân trời rộng lớn hơn để cất tiếng hát, nếu đã bước đi thì đừng bao giờ quay lại." Và cậu đã làm đúng theo những gì mẹ dặn, hay có thể nói số phận đã dẫn dắt cậu đi như vậy. Cậu lạc lối trong cuộc sống, không nhìn thấy tương lai, và đây chính là khởi đầu cho quãng thời gian bên nhau giữa hai người. Một người tìm thấy "bến đỗ" của riêng mình, trong khi người còn lại dành toàn bộ tình cảm cho đối phương.
Đương nhiên, như nhiều tác phẩm thuộc dạng gương vỡ lại lành, truyện cũng không thiếu những tình tiết chia xa rồi tái hợp. Tuy nhiên, điều tôi thích là cách tác giả khéo léo lồng ghép các yếu tố duyên phận, nhân quả, những lựa chọn của mỗi người và cái giá phải trả cho chúng. Ai còn yêu thương sẽ tìm về, dù có khổ đau cũng chính là những bài học cuộc sống mà mỗi người cần hoàn thành, không kể là tốt hay xấu, vô tình hay cố ý.
Nếu nói đây là một hành trình tình yêu ngọt ngào thì không hẳn. Với tôi, Tuổi trẻ vô danh giống như một ngôi nhà chứa đựng tình yêu, tình bạn và tình thân. Có những khoảnh khắc khiến ta rơi lệ vì số phận vô cùng nghiệt ngã, nhưng cũng đầy ắp những giây phút vui vẻ với sự ngô nghê, đáng yêu của Ôn Phục cùng những cảm xúc cạn lời từ Phí Bạc Lâm. Hành trình chính là điểm sáng của câu chuyện, không nằm ở đích đến. Cảm xúc hoàn toàn khác biệt so với những tác phẩm trước đây mà tôi đã đọc, với Tuổi trẻ vô danh, tôi thực sự tận hưởng quá trình trưởng thành của họ, việc chăm sóc, yêu thương lẫn nhau mà không phải hồi hộp chỉ để chờ xem khi nào bi kịch xảy ra.
Nếu bạn đang tìm kiếm một câu chuyện ngọt ngào, với một nhân vật công chăm lo hết mình, dành tất cả cho nhân vật thụ ngoan ngoãn, kiệm lời nhưng chân thành, thì bộ truyện này chính là dành cho bạn. Có thể, trong hành trình của họ, bạn sẽ tìm thấy một phần tuổi trẻ của chính mình.
Có câu hỏi nào, mong mọi người để lại dưới bình luận, tôi sẽ cố gắng trả lời!
Đôi lời từ Editor: Tôi muốn giải thích một chút về nhân vật Ôn Phục. Thực tế, cậu là một người ngoan ngoãn và lương thiện. Cậu không mắc phải vấn đề về ngôn ngữ mà chỉ hơi kiệm lời và có phần khờ dại. Trong quá trình edit, có lúc tôi thấy câu chữ chưa được lưu loát, do đó sẽ có những từ được thêm vào cho mềm mại hoặc sát với cảm xúc hơn. Trong các cuộc trò chuyện với Phí Bạc Lâm hay người lớn tuổi, nếu có thể thêm các từ đệm như "ạ", "dạ", "anh ơi", "chị ơi", "dì ơi", tôi sẽ thêm vào. Ôn Phục có vẻ khờ dại nhưng không phải là không biết cách trò chuyện, và cậu cũng không hỗn với người thân.
Bên cạnh đó, quy tắc của tôi trong việc chỉnh sửa là những gì chưa làm được thì sẽ cố gắng để hoàn thiện, phải khóc và làm. Khi edit đến chương 10, tôi nhận ra mình muốn hoàn thiện truyện này nên cần làm cho xong trước khi bắt tay vào các kế hoạch tiếp theo. Tôi đã rất gấp gáp trong quá trình edit, bất kể ngày đêm. Tôi biết rằng truyện vẫn còn nhiều thiếu sót, bản thân tôi cũng còn nhiều điểm cần cải thiện, vì thế tôi sẽ cố gắng từng ngày. Tôi luôn biết ơn những tình cảm và ý kiến đóng góp chân thành từ mọi người.
Tôi mong mọi người có thể đọc truyện với tâm thế thư giãn và vui vẻ. Đó là món quà quý giá nhất dành cho tôi. Tôi thực sự không mưu cầu nổi tiếng hay điều gì khác, vì sau tác phẩm này có lẽ sẽ mất một thời gian dài nữa tôi mới trở lại với việc edit truyện, và biết đâu sau này tôi có thể thay từ edit bằng từ dịch. 😉
Cảm ơn mọi người rất nhiều!