
Tuế Tuế Vinh Quang - Chi Ức
Giới thiệu truyện
Phụ thân đã mang về cho ta một người dưỡng mẫu, người đã đối xử với ta thật tốt và hứa hẹn sẽ xem ta như nữ nhi ruột thịt. Nhưng trong thâm tâm, ta lại nghe thấy những suy nghĩ của bà: [Hệ thống, chắc chắn đây là dưỡng nữ mà ta cần phải công lược, đúng không? Nếu ta thành công, hai cha con họ sẽ phải cầu xin ta quay lại, phải không nhỉ!]
Đêm đó, ta mộng thấy kiếp trước. Trong giấc mơ, dưỡng mẫu đưa ta vào thành, trước mặt Hoàng đế và tiểu công chúa, nàng nâng ta lên cao, còn có những cử chỉ thân mật với phụ thân ta. Tiểu công chúa ghen tị, quỳ xuống ôm lấy dưỡng mẫu, gọi tiếng mẫu phi, đồng thời thừa nhận mình đã sai và van xin mẫu phi ôm chặt mình một cái. Hoàng đế cũng đỏ hốc mắt, khóc lóc cầu xin dưỡng mẫu tha thứ. Dưỡng mẫu ngay lập tức bỏ ta lại, vui vẻ muốn trở về cung cùng họ, không màng đến những lời cầu xin của ta. Bà ta lạnh lùng nói: “Ngươi chỉ là công cụ để ta khiến đôi tra phu nghịch nữ kia hối hận mà thôi! Ngươi còn tưởng rằng ta muốn làm mẫu thân của ngươi sao? Cút ngay!”
Bà ta trở về cung, được phong làm Hoàng hậu, trong khi cùng ngày, phụ thân bị vị Hoàng đế ghen tuông dìm chết giữa dòng nước. Còn ta, vì đã từng ‘đoạt’ mẫu thân và tiểu công chúa, nên bị xe ngựa cán đứt hai tay hai chân. Tiểu công chúa chỉ vào ta, hỏi: “Mẫu hậu, người thương nàng hay thương ta?” Dưỡng mẫu sủng ái, dỗ dành nàng ta: “Con là bảo bối thân sinh của ta, còn con nhỏ kia chỉ là rác rưởi mẫu thân nhặt trên mặt đất mà thôi.”
Ta tỉnh dậy từ giấc mơ, thấy dưỡng mẫu, với dáng vẻ nghèo túng, đang cầm một khối bánh ngọt để lấy lòng ta. Tiếng lòng của bà lại vang lên: [Đây chính là bánh ngọt ta cố tình mang theo từ trong cung, chỉ cần tiểu dã chủng này ăn xong, nó nhất định sẽ nhận ta làm mẫu thân!]