
Tù Sủng: Anh Rể Có Độc
Giới thiệu truyện
Thể loại: 1x1, ngược trước sủng sau, ngược tới lệ rơi đầy mặt, sủng tới vô pháp vô thiên. Câu chuyện sẽ mang lại trải nghiệm sạch sẽ cả về thể xác lẫn tinh thần. Converter: ngocquynh520. Editor: Thu Lệ, Coki, Salemsmall. Độ dài dự kiến: Khoảng 160 chương cùng vài ngoại truyện.
Từ lâu, Tả Thành đã định sẵn cho mình một lẽ sống: nếu Giang Hạ Sơ sống thì anh sẽ sống; nếu Giang Hạ Sơ gặp phiền toái, anh sẽ gánh vác; nếu Giang Hạ Sơ trở thành sát nhân, anh sẽ là kẻ cướp. Dù Giang Hạ Sơ không mảy may ngó ngàng đến anh, Tả Thành vẫn dành sự quan tâm cho cô. Dù Giang Hạ Sơ có hận anh, tình cảm của anh dành cho cô lại càng sâu sắc. Nếu Giang Hạ Sơ ra đi, anh sẽ mang theo cả thế giới để mai táng cùng cô. Trong lòng Tả Thành, Giang Hạ Sơ là tất cả, là sinh mệnh của anh, là cuộc sống của anh.
Còn người ta nhìn nhận Tả Thành như thế nào? Họ thấy anh là người có lòng dạ độc ác, giết chóc không ghê tay, với khả năng kiểm soát thiên hạ, mê hoặc lòng người và tính cách bí ẩn khó lường, giàu có đến mức có thể đối kháng cả một quốc gia.
Giang Hạ Sơ từng nói: "Anh cực kỳ độc ác, không chỉ với bản thân mình mà cũng với em. Anh giam cầm thân thể của em nhưng vẫn thấy chưa đủ; anh còn muốn có cả trái tim của em." Một tờ giấy đăng kí kết hôn khiến anh không còn là anh rể của cô, mà là chồng của cô.
Đoạn đối thoại thứ nhất: Lần đầu tiên gặp gỡ, cô sợ hãi gọi anh: "Anh rể." Anh lạnh lùng đáp lại: "Tên tôi là Tả Thành." Cuối cùng anh bổ sung thêm một câu lạnh lẽo: "Đừng có quên." Nửa năm sau, anh ôm cô và nói: "Hạ Sơ, tôi yêu em." Cô lạnh lùng đáp: "Người anh cưới là chị của tôi." "Nếu không phải vì em, tôi sẽ không lấy cô ấy, tôi cũng chưa từng đụng vào cô ấy." "Tả Thành, anh nhất định phải kéo tôi cùng xuống địa ngục sao?" Cô cười lạnh hỏi ngược lại. "Không, tôi không bỏ được em. Tôi sẽ khiến cả thế giới phải xuống địa ngục." Anh thì thầm, sự độc ác lan tỏa như sương khói.
Đoạn đối thoại thứ hai: "Tả Thành, em chẳng qua chỉ là một kẻ khùng điên, có lẽ ngày mai lúc lên cơn sẽ không còn nhớ mình là người nào nữa." Cô ngẩng đầu, đôi mắt mờ mịt nhìn anh: "Em như thế này, đáng giá sao?" Anh hôn lên khuôn mặt, khóe môi của cô: "Hạ Sơ, anh yêu em, người phụ nữ của Tả Thành anh là tốt nhất thế giới, cho dù em muốn cả thế giới này, anh cũng sẽ cho em." Cô cười, vươn tay ôm lấy người đàn ông yêu cô đến tận xương tủy: "Tả Thành, nếu có một ngày, em mắc bệnh, quên mất anh thì làm sao bây giờ?" "Anh nhớ em là được rồi." "Nếu ngay cả việc yêu anh cũng không nhớ thì sao?" "Vậy thì anh sẽ khiến cho em yêu anh một lần nữa."
Đoạn đối thoại thứ ba: "Tả Thành, anh vẫn luôn chờ em tới sao?" Cô vào thăm tù, trong bụng là đứa bé của Tả Thành. Dù đang mặc áo tù nhân màu xanh xám, anh vẫn tỏa ra một sức hút mê hoặc đầy đắc ý: "Hạ Sơ, anh vẫn luôn đánh cược, nếu em yêu anh thì một nhà chúng ta liền đoàn tụ, nếu không thì anh ở trong nhà lao này chết già cũng tốt hơn là phải thừa nhận em không yêu anh." "Tả Thành. Em nhận thua." Giọng nói của cô chuyển sang căm giận, u oán: "Nếu như anh muốn bỏ lại em và bảo bảo thì hãy trả lại tim cho em." Anh ôm cô vào lòng, lẩm bẩm tên của cô: "Hạ Sơ, Hạ Sơ...". Tay đặt lên ngực của cô: "Cả đời, cả lòng của em, anh đều không thể trả lại được nữa rồi." "Vậy thì cứ nhận lấy đi, Tả Thành, hai chúng ta cùng nhau xuống địa ngục cũng là một chuyện tốt." Cô vừa hận vừa yêu người đàn ông này. "Đừng sợ, Hạ Sơ, có anh ở đây, không có ai dám bắt em xuống địa ngục cả." Anh nắm tay cô, bước ra khỏi phòng giam: "Hạ Sơ, chúng ta về nhà thôi." Cô chần chừ: "Nơi đây là nhà tù, nói đi thì phải có thể đi sao?" "Anh nói có thể, ai dám nói không." Giọng nói của anh toát lên vẻ kiêu ngạo.
Đoạn đối thoại thứ tư: Giang Hạ Sơ nâng cao bụng bự, lười biếng phơi mình dưới ánh mặt trời, hỏi: "Tả Thành, anh hy vọng là con trai hay là con gái?" Tay anh nhẹ nhàng vuốt ve bụng của cô, đáp: "Con gái, tốt nhất là dáng vẻ giống em, tính tình cũng giống em nốt." Giang Hạ Sơ gật đầu: "Em cũng nghĩ như vậy, nếu là con trai thì lớn lên nhất định sẽ giống anh, học theo tính cách của anh thì không biết sẽ làm tan nát cõi lòng của bao nhiêu cô gái nữa." Mặt Tả Thành đen thui, nhưng anh vẫn cưng chiều nhìn cô: "Cũng tốt, chỉ cần là đứa bé của cô thì đều tốt."