
Tu La Thất Tuyệt
Giới thiệu truyện
Vào một buổi chiều thu u ám, không gian tràn ngập tiếng lá lau xạc xào và những chiếc lá vàng rơi rụng, khung cảnh trong rừng vang vọng tiếng quạ kêu ở nơi xa. Ánh sáng vàng vọt của hoàng hôn chiếu xuống những ngọn núi mờ sương khói, làm gia tăng cảm giác não nùng của buổi chiều. Từ xa xa, âm thanh của cây tiêu réo rắt vọng lại, mang theo nỗi thương cảm và sự hờn oán. Tiếng tiêu ngân lên trong khung cảnh hoàng hôn khiến mọi người không khỏi chạnh lòng. Khi lần theo âm thanh đó, người ta chỉ tìm thấy một cậu bé trai mới độ mười tuổi, ngồi bên gốc một cái cây trơ trọi đã rụng hết lá, với cây ngọc tiêu đặt trên môi.
Dù gió thu lạnh buốt, nhưng cậu bé chỉ khoác trên người một chiếc áo vải phong phanh đã cũ nát, bên cạnh là vài con dê. Sau một khoảng thời gian, cậu bé ngừng thổi tiêu và từ từ ngẩng mặt lên. Khuôn mặt của cậu rất lanh lợi, sáng láng và dễ thương với chiếc cằm mang nét cuồng nghị. Thế nhưng, khi nhìn kỹ vào đôi mắt đen láy, tinh anh của đứa trẻ, ta ắt hẳn sẽ cảm nhận được một nỗi buồn thoáng qua.