
Truyền Kì Vương Ngọc Dương
Giới thiệu truyện
Thể Loại: Xuyên Không, Tiên Kiếm, Sư Đồ Luyến. Câu chuyện bắt đầu khi nàng, một cô gái trẻ, bị bạn bè hại chết và xuyên không vào một thế giới kỳ diệu, nơi nàng trở thành đồ đệ của một vị tiên nhân cực kỳ đẹp trai. Vị sư phụ này nổi tiếng với tính cách lạnh lùng, vô tình và không bao giờ có một nụ cười trên môi. Ban đầu, nàng đã từng phản bác lại những lời nói cho rằng sư phụ của mình vô tình, bởi vì hắn đối xử với nàng rất dịu dàng và ân cần. Nhưng sau một thời gian sống chung, nàng dần nhận ra rằng mọi thứ không như nàng tưởng tượng.
Hắn không phải là người ấm áp mà nàng vẫn nghĩ; có vẻ như hắn đang đối xử với nàng như một người làm, luôn sai bảo nàng làm đủ thứ việc mà không hề thể hiện chút ân cần nào. Những yêu cầu của hắn khiến nàng cảm thấy khổ sở, như khi hắn bắt nàng phải đấm bao cho hắn, nàng đã dùng hắn làm bao cát và bị hắn châm chọc: "Bộ nàng chưa có ăn cơm hay sao mà không có chút sức nào hết vậy?" Một lần khác, khi hắn bảo nàng nấu ăn, nàng đã làm cháy nguyên cả bếp. Khi hắn kêu nàng nhổ cỏ, nàng lại nhổ nhầm những cây thuốc quý ngàn năm của hắn. Và cứ như vậy, cuộc sống của nàng trở nên vô cùng bi hài.
Tuy nhiên, không thể nào phủ nhận rằng nàng rất muốn trốn khỏi vị sư phụ này, nhưng cho dù nàng có lẩn trốn đến đâu, hắn vẫn luôn tìm được nàng và mang nàng trở về.
-----Trích Đoạn-----
"A... đau... một vị mỹ nam tay xoa mông mình, tay chống xuống đất để đứng lên, ánh mắt nhìn về phía vị tiểu nữ trên giường, giọng như ai oán: - Tiểu Dương a, sao con lại đá sư phụ, rất đau a..."
Ngọc Dương ôm chăn, khinh thường nhìn vị mỹ sư phụ dưới đất, không thèm để ý, nằm trên giường:- Con nói rồi mà người không nghe, ráng chịu.
- Tại sao lại không được, chẳng phải lúc con còn nhỏ vẫn luôn ngủ chung với ta đó sao? Sao bây giờ lại không được?
Vương Thiên Tuấn nhìn tiểu đồ đệ của mình trên giường, đôi mắt đau thương: "Ai nha, không phải lúc nhỏ nó vẫn luôn bám theo mình sao mà giờ lại xua đuổi mình."
- Không được, lúc nhỏ là lúc nhỏ, bây giờ là bây giờ.
- Người là nam, con là nữ, mẹ của con có nói nam nữ không thể ngủ chung, ngủ chung là sẽ có baby, con còn nhỏ không thích có baby đâu.
Vương Thiên Tuấn ngẩn ngơ trước câu nói của nàng, những điều như vậy hắn đã từng nghe qua, nhưng "baby" là cái quái gì vậy?
- Baby là em bé á.
- Hả... à... thì ra là em bé sau?
Nhận thức này khiến ánh mắt hắn lóe lên, môi nở nụ cười hiểm: "Tiểu Dương muốn có em bé sao? Sao con không nói sớm? Không sao cả, nếu Tiểu Dương thích thì vi sư cũng có thể cho Tiểu Dương em bé cũng được vậy."
Nàng há hốc mồm nhìn sư phụ của mình đang tiến lại gần giường, đầu óc nàng không kịp tiêu thụ những gì sư phụ vừa nói. Khi kịp hiểu ra, sư phụ đã ngồi xuống giường, tay giơ ra xốc chăn của nàng lên, khiến nàng hoảng hốt: "Aaa, sư phụ người muốn làm gì?" Nàng vừa la vừa kéo chăn lại giống như một đứa trẻ sợ ai đó giành lấy kẹo của mình vậy.
- Không phải Tiểu Dương thích có em bé sao? Hắn hỏi, trong mắt hắn ngập tràn ý cười gian xảo và hài lòng trước biểu cảm hoảng hốt của tiểu đệ tử.
- Đâu có, con đâu có nói đâu, người hiểu nhầm rồi... hiểu nhầm rồi. Nàng hoảng sợ, vừa túm chặt chăn vừa lùi lại, chân đạp loạn xạ để đẩy vị sư phụ kia xuống giường.
"Trời ạ... đây có phải là vị môn chủ lừng lẫy lạnh lùng không mà không màn sự đời, không có bất kỳ thứ gì có thể khiến người thay đổi cảm xúc hay biểu cảm hay không? Trời ạ... ai có thể cho tôi biết trong đầu của sư phụ đang nghĩ gì không..."