
Trưởng Lão Ép Tôi Làm Thiền Sư
Giới thiệu truyện
Giới thiệu về Đạo môn nhà họ Bạch, một gia tộc đã trải qua thời kỳ suy tàn suốt trăm năm, cuối cùng cũng có được một thiên tài, Bạch Tiên Tiên, người sở hữu linh cốt "bắt ma" bẩm sinh. Toàn bộ gia tộc hân hoan vui mừng, đặt nhiều kỳ vọng vào cô, hi vọng cô sẽ chấn hưng gia tộc, lấy lại danh vọng đã mất. Thế nhưng, điều trớ trêu là Bạch Tiên Tiên, một thiên tài khó gặp trong một thế kỷ lại có nỗi sợ ma quái. Cô là người không dám xuống giường lúc nửa đêm để đi vệ sinh.
Bạch Tiên Tiên quyết tâm chống đối gia tộc đến cùng, kiên quyết thi vào ngành kỹ thuật cơ khí để theo đuổi con đường khoa học. Năm tốt nghiệp đại học, cuối cùng trưởng lão của gia tộc cũng phải nhượng bộ. Trưởng lão nói: “Không ép con nữa, ông sẽ sắp xếp cho con một vị trí thực tập tại bệnh viện thành phố, sửa xe cứu thương, đi làm đi.” Bạch Tiên Tiên đáp: “Dạ cảm ơn trưởng lão! Con sẽ sửa chữa đàng hoàng!” Cô rời đi trong niềm phấn khởi, nhưng rồi lại phát hiện công việc của mình là trông coi nhà xác.
Trưởng lão nói: “Rèn luyện can đảm cho ông.” Tại nhà xác, cô có một đồng nghiệp mắc chứng ám ảnh sợ xã hội, không thích giao tiếp. Anh là một người ngoan ngoãn và cần cù, khi gặp người liền tránh né, vừa dễ thương vừa khiến người khác thấy thương. Cuộc sống trên nhà xác trở nên thú vị hơn khi Bạch Tiên Tiên được người bạn dễ thương nuôi nấng. Tuy nhiên, đến một ngày, cô tận mắt chứng kiến cảnh anh vô cảm bóp nát một cái đầu của ác quỷ.
Sau đó, Bạch Tiên Tiên phát minh ra một thiết bị bắt ma tự động, tích hợp mọi công nghệ trong một sản phẩm. Cô đã khai sáng một trào lưu bắt ma theo cách hoàn toàn mới lạ, trở thành người đầu tiên có thể điều khiển robot từ xa đánh đuổi đám ác quỷ. Những đạo sĩ sau khi sử dụng đều tán dương: “Tuyệt.” [Cô nàng sợ ma mạnh nhưng không biết sức mạnh của mình | Cao thủ mắc chứng ám ảnh sợ xã hội bẩm sinh nhìn thấy ma | Một người sợ ma, một kẻ sợ người; CP hiển linh xứng đôi vừa lứa]
(*) Thiên sư: Tổ chức Đạo giáo đầu tiên xuất hiện vào thế kỷ thứ hai sau Công Nguyên, do Trương Đạo Lăng khởi xướng phong trào Thiên sư đạo tại tỉnh Tứ Xuyên năm 142. Trương Thiên Sư, tên thật là Trương Lăng, đến từ đất Phong (nay là huyện Phong, tỉnh Giang Tô), là hậu duệ của Trương Lương. Từ nhỏ, ông đã say mê Đạo Đức Kinh, thiên văn, địa lý và thông hiểu Ngũ Kinh; khi trưởng thành, ông từng làm quan huyện lệnh ở Giang Châu, thuộc Ba Quận (nay là Trùng Khánh, Tứ Xuyên), vào thời Hán Minh Đế. Sau đó, ông từ quan để ẩn cư tại núi Bắc Mang Sơn, học đạo trường sinh. Vào thời Hán Thuận Đế (khoảng 115 TCN – 20 SCN đến 144 SCN), Trương Lăng vào Ba Thục, tu đạo ở núi Hạc Minh Sơn (cũng được gọi là Cốc Minh Sơn), tự xưng là Tam Thiên Pháp Sư Chính Nhất Chân Nhân. Khi truyền đạo trong dân gian, ông tuyên bố đã được Thái Thượng Lão Quân truyền đạt, từ đó phong trào của ông được gọi là Thiên Sư Đạo.