
Trường An Loạn
Giới thiệu truyện
Sơ lược về tác phẩm
Hàn Hàn một lần nữa mang đến cho độc giả một câu chuyện về giang hồ, nhưng lần này lại đan xen với một lượng lớn công phu kiếm hiệp. Cũng có sự xuất hiện của các môn phái như Thiếu Lâm và Võ Đang, cũng diễn ra những cuộc luận bàn về quyền cước, khinh công, kiếm báu, ám khí, và thuốc giải độc, cùng những cuộc tỷ thí giữa quần hùng để tranh giành ngôi vị minh chủ. Thế nhưng, tất cả những điều ấy dường như chỉ là trò chơi trong mắt Thích Nhiên, chàng đệ tử được cưng chiều của Thiếu Lâm tự.
Thích Nhiên sinh ra trong chùa, nhưng không hề tụng kinh niệm phật; khi những cao thủ hành tẩu như mây như gió, thì hắn lại thong thả cưỡi chiếc ngựa còm, chậm rãi như rùa. Trong khi mọi người đều mơ ước thành đệ nhất thiên hạ, hắn chỉ mong muốn dùng Vô Linh kiếm để chặt cây xây dựng một cuộc sống bình yên bên ngoài Trường An...
Vì vậy, khi đọc “Trường An loạn”, độc giả có thể không cảm nhận được sự “loạn” – sau những trò náo nhiệt, ngớ ngẩn, và giễu nhại, lại bỗng dưng thấy tâm hồn thanh thản như chẳng có gì. Đúng như Hàn Hàn đã từng nói: “Cuốn sách này thực sự không phải là truyện chưởng.” Dường như tác phẩm đã đạt được một cảnh giới nào đó. Vậy nó thực sự là truyện gì?
**********
“Từ nhỏ sư phụ đã dạy tôi nhiều đạo lý, khiến tôi cảm thấy, đạo lý thực ra đều vô lý, bất kỳ câu nói nào cũng là đạo lý cả, nếu như bạn muốn tìm đạo lý đến tận cùng.”
“Trường An nổi tiếng ở sự phồn hoa diễm lệ, những người phụ nữ ra đường làm việc mà ta có thể trông thấy không phải bán rau thì là bán thân, cũng không cứ bán rau thì cao quý, bởi nếu đặt một số phụ nữ cạnh nhau, bạn sẽ cảm thấy vài người trong số đó chỉ có thể đi bán rau mà thôi.”