
Trước Khi Các Vì Sao Đến
Giới thiệu truyện
Tên Hán Việt: Tại Tinh Tinh Hàng Lâm Chi Tiền
Tác giả: Tô Bì Phao Phù
Thể loại: Hiện ngôn, Đô Thị, Gương vỡ lại lành, Song khiết, Ngọt sủng, HE
Số chương: 66 (52 chính + 14 ngoại truyện)
Bốn năm về trước, Bạch Ly và Hứa Nhượng gắn bó với nhau như hình với bóng. Lúc đó, Hứa Nhượng là một tay anh chị tại trường Nhất Trung, được biết đến như một thiếu gia giàu có nhưng lười biếng. Dưới lớp quần áo của anh nổi bật một hình xăm lớn mà mỗi khi anh đi chơi bóng lại lộ ra, khiến không ít nữ sinh phải thốt lên kinh ngạc. Anh luôn có đám bạn bè vây quanh, nhưng Bạch Ly là người bền bỉ bên anh nhất. Có không ít người đã trêu chọc hai người, nói rằng: “Sau này hai người sẽ ở bên nhau.” Thế nhưng, Hứa Nhượng chỉ mỉm cười nhạt nói: “Tôi thích con gái ngoan một chút.” Còn về phần Bạch Ly, có lẽ cô sẽ chẳng bao giờ trở thành kiểu con gái ngoan ngoãn mà anh mong muốn, cô chính là một đóa hồng đầy gai sắc.
Sau khi tốt nghiệp cấp 3, Bạch Ly đột ngột biến mất, và trong suốt những năm sau đó, không ai dám nhắc đến tên cô trước mặt Hứa Nhượng. Mỗi lần có ai nói về cô, gương mặt anh đều trở nên tối sầm lại. Một số người tò mò hỏi: “Anh Nhượng, anh không thích Bạch Ly, tại sao lại hận cô ấy đến thế? Chỉ là một người bạn, anh cũng đâu thiếu bạn…” Thế nhưng, chỉ vài năm sau, Bạch Ly bất ngờ xuất hiện trở lại, nhưng giờ đây cô đã trở nên chật vật và yếu đuối, giống như một đóa hoa hồng đã bị nhổ mất gai.
Ngày hôm đó, Hứa Nhượng là người đến cuối cùng. Anh đứng ở cửa, dập điếu thuốc và xuất hiện trước gương mặt tả tơi của cô. Vẫn giữ phong thái lười biếng như trước, anh đưa tay về phía cô và nói: “Bạch Ly, tớ đến cưới cậu.” Lần này, Bạch Ly phản ứng bằng nụ cười lạnh nhạt: “Hứa Nhượng, chính cậu đã nói trước kia rằng sẽ không thích tớ.” Nếu không, thì năm đó chắc chắn tớ vẫn sẽ ở bên cậu, không bỏ đi đâu cả.
[Trích đoạn] Tiệc tối ở trường học, Hứa Nhượng bị ép lên sân khấu để hát bài “Vinh quang”. Ánh đèn chói lóa từ trên trần chiếu xuống, anh nhẹ nhàng cất lên câu hát đầu tiên: “Cảm ơn em cho anh vinh quang.” Tiếng vỗ tay dưới sân khấu vang lên như sấm rền, ánh mắt Hứa Nhượng chợt tìm thấy Bạch Ly qua khe hở của ánh đèn. Cô mặc một chiếc váy màu đỏ, ngồi ở dưới, vỗ tay nhẹ nhàng, tất cả mọi thứ xung quanh như bị lu mờ đi. “Mình nghĩ có lẽ mình điên rồi mới muốn có được Bạch Ly.”
*Trước khi các vì sao đến, tôi chưa từng nhìn thấy ánh sáng rực rỡ.*