
Trúc Mã Là Đại Nhân
Giới thiệu truyện
Thể loại: ngôn tình... Mọi cô gái đều mơ ước có một người thanh mai trúc mã. Nếu trúc mã đó vừa đẹp trai, ta sẽ được hưởng nhan sắc của anh. Nếu anh thông minh, ta lại được nhờ vào trí tuệ của anh. Thế nhưng, nếu trúc mã tài hoa, hình thức lẫn tâm hồn đều hoàn hảo, lại thật thà và lương thiện, chắc hẳn ta sẽ là người may mắn nhất.
Nhưng đời người lại là một vở bi kịch không ngừng. Khi bạn mong muốn có một trúc mã, anh ta xuất hiện ngay trước mắt. Khi bạn khao khát rằng anh phải kém thông minh hơn mình một chút, thì lại hóa ra anh ta rất ranh ma. Bạn ước rằng anh đừng trở thành một soái ca, nhưng lại thấy anh đẹp như tranh vẽ, "nghiêng thùng đổ nước", đến mức khiến mọi người phải trầm trồ. Bạn muốn anh yêu thương, quan tâm và chiều chuộng mình một chút, nhưng anh lại kết hợp với ba mẹ để quản thúc bạn thật nghiêm ngặt.
Dù trái tim chứa đầy muộn phiền, tôi cũng không thể phủ nhận rằng người mà tôi đang nhắc tới là Đại Nhân. Đại Nhân đã trở thành người như vậy từ ngày chúng tôi bắt đầu học cùng nhau ở lớp mầm non khi mới 3 tuổi. Khi tôi và bọn trẻ trong lớp còn ngốc nghếch chảy nước miếng vì những món ăn vặt, hay vấy bẩn quần áo với màu nước, đất nặn và cười khúc khích trong các trò chơi đóng vai, thì anh đã biết sử dụng giấy và bút để làm những con số, rồi gấp được cả chim, bóng và hoa từ giấy thủ công. Hơn nữa, anh còn biết lợi dụng kẹo để điều khiển cả lớp học. Chẳng lâu sau, chúng tôi đã tự nguyện và vui vẻ trở thành tay sai cho anh. Kể từ đó, anh đã nắm giữ chức vụ Đại Nhân trong cuộc sống của chúng tôi.
Trúc mã của tôi là Đại Nhân. Vậy thì, thanh mai của trúc mã được gọi là gì? Đại phu nhân, đại tiểu thư, hay đại tỷ? Tất cả đều không đúng cả. Anh nói rằng mình là Đại, còn tôi chỉ có thể làm Tiểu. Tất nhiên, nếu có ai dám gọi tôi là Tiểu Nhân, anh chắc chắn sẽ không để yên cho kẻ đó. Tuy nhiên, điều đó không có nghĩa là tôi là Tiểu Bạch, Tiểu công chúa hay tiểu tình nhân. Những danh xưng kiêu sa như vậy tôi cần phải tu luyện thêm vài kiếp nữa mới có được. Thực tế, anh gọi tôi là Tiểu Hồng.
Tiểu Hồng là gì? Là người hầu của anh, là chân sai vặt của anh; anh cần gì, tôi phải làm đó, anh không vui thì tôi không được phép cười, và nếu anh muốn ăn, thì tôi sẽ nấu cho anh. Một lần, tôi đã nói với anh: - Chỉ thiếu nước bị bắt lên giường cùng anh thôi. Anh chỉ đáp như có như không: - Không phải bây giờ em đang nằm trên giường cùng anh sao?
Tôi: “...”