
Trọng Sinh Thích Làm Xấu Nữ
Giới thiệu truyện
Truyện thuộc thể loại trọng sinh, với nữ chính trải qua một hành trình từ nhược đến cường, xoay quanh những cuộc đấu tranh trong gia tộc và chốn hậu cung, kết thúc có hậu. Ở kiếp trước, nàng được xem là mỹ nữ đệ nhất kinh thành, nhưng lại sống với bản chất yếu đuối và dễ tin người. Hệ lụy từ sự ngây thơ đó chính là cái chết bi thảm, ghê rợn. Cha không thương, mẹ lại yếu đuối, trong khi chính nữ tỉ tỉ của nàng thì âm thầm hãm hại. Những tỉ muội thứ nữ không ngừng ngáng chân, trong khi biểu ca, biểu tỉ lại thường xuyên xô đẩy nàng. Ở họ, tình thân có lẽ chỉ là một thứ vải rách không đáng giá. Thật sự nực cười, khi nàng luôn dành sự tôn trọng, yêu thương và tin tưởng cho một đám người không bằng cầm thú. Ngay cả người đã luôn nhìn nàng với ánh mắt trìu mến và gọi nàng là Tuyết nhi – phu quân tương lai cũng phản bội nàng. Vậy cuộc sống của nàng còn ý nghĩa gì nữa? Cuộc sống ngắn ngủi, nhân tình lại bạc bẽo như phù du. Bi kịch biết bao. Kiếp này, nàng quyết không còn tin vào tình thân hay tình yêu, mà chỉ lưu lại một người thân duy nhất là mẹ. Nàng không cần danh vọng, không cần tình yêu, chỉ muốn sống ẩn cư cùng mẹ trong một môi trường bình yên, tránh xa trốn thị phi. Nhưng tại sao mọi chuyện lại diễn ra không như mong đợi?
Trích đoạn 1: “Danh hiệu đệ nhất mỹ nữ, ta không cần, ta chỉ muốn làm một xấu nữ an an ổn ổn cùng mẹ sống hết cuộc đời. Nhưng tại sao... tại sao ta lại trở thành xấu tài nữ đệ nhất kinh thành. Không... không... danh hiệu tài nữ gì đó ta không cần, ta chỉ muốn mai danh ẩn tích cùng mẹ sống một quãng đời yên bình còn lại thôi. Tại sao? Tại sao?”
Trích đoạn 2: “Vương gia nói đùa, ta chỉ là một con gà rừng thấp hèn, không muốn trèo cao đến phượng hoàng cao quý là vương gia ngài. Tiểu nữ mệt mỏi không thể phụng bồi, xin vương gia thứ lỗi.” “Yêu ư? Ha... ha... ha công tử nói đùa, một xấu nữ như ta làm sao có quyền nói yêu ai? Ta không có thời gian cùng công tử nói chuyện phiếm.” “Vô tình? Đúng, ta chính là một người vô tình, không có tình cảm, không có tình yêu đấy thì làm sao nào? Chẳng phải đó chính là tính cách của những người sát thủ như ngươi đó sao? Thật nực cười. Một sát thủ lãnh huyết, vô tình như ngươi không có tư cách nói ta.”
Trích đoạn 3: “Ta thân là vương gia mà lại ngu ngốc tin lời kẻ xấu, hãm hại người ta yêu, ta còn sống trên đời này làm gì nữa. Tuyết nhi, ta xin lỗi, được nhìn thấy nàng lần cuối ta đã rất mãn nguyện rồi. Hãy tha thứ cho ta, Tuyết nhi, mong nàng sẽ tìm được hạnh phúc của riêng mình. Tuyết nhi, vĩnh... biệt.” “Ha...ha... ha.... Thật nực cười, đường đường là hoàng đế Bắc quốc mà lại không thể lấy được người mình yêu. Ta còn làm hoàng đế làm gì nữa, ngôi vị hoàng đế này ta không muốn ngồi nữa, chính vì nó mà người ta yêu lại không cần đến ta.” “Trái tim nàng là vô tình? Được, vậy ta sẽ cho nàng trái tim của ta, để nàng có thể cảm nhận được mạch đập của ta, nó đang không ngừng kêu gào rằng: ‘Ta yêu nàng, ta rất yêu nàng, ta mãi mãi yêu nàng. Lãnh Thiên Tuyết – cô gái vô tình của ta.’” “Tại sao... ta đã thề là không yêu ai nữa mà, nhưng tại sao khi nhìn thấy hắn khổ sở ta lại thấy đau lòng?”