
Trọng Sinh Độc Sủng Kiều Thê
Giới thiệu truyện
Thể loại: Nam trùng sinh, nữ xuyên không, ngược tâm nam chính, sủng. Trong kiếp trước, hắn đã gây tổn thương cho nàng, lợi dụng nàng như một quân cờ để thực hiện những ước vọng riêng. Dù hiểu rõ tình cảm sâu sắc mà nàng dành cho hắn, nhưng hắn vẫn nhìn nàng chỉ như một thế thân. Điều này khiến nàng phải sống cô độc một đời tại chốn cửa phật, và đến cuối đời vẫn không có ai bên cạnh. Những vết thương mà hắn để lại cho nàng cùng đứa con của họ không cách nào có thể bù đắp. Đứa con của hắn luôn oán hận, cho đến khi hắn qua đời vẫn không tha thứ cho hắn. Hắn là kẻ đáng khinh, thất bại trong mọi lĩnh vực. Tuy nhiên, nếu có cơ hội làm lại, hắn nhất định sẽ thay đổi tất cả, đối xử tốt với nàng và yêu thương nàng.
Trích đoạn 1
Sau khi trùng sinh: Một thị vệ báo cáo: "Vương Gia. Vương Phi làm bể bình Phỉ Thúy của Hoàng Thái Hậu ban tặng!"
Mỗ Vương Gia mỉm cười say đắm: "Vậy sao? Nếu nàng thích thì cứ đến chỗ Thái Hậu lấy thêm vài bình cho nàng đập tiếp."
"..." Thị vệ đứng hình tại chỗ...
Trích đoạn 2
Một thị vệ khác đến thông báo: "Vương Gia. Vương Phi đem cá chép Cát Tường Hoàng Thượng nuôi đi nướng ăn, sau đó gặp Thất Công Chúa ở hoa viên và gây tranh cãi đánh nhau!"
Mỗ Vương Gia tức giận đập bàn: "Cái gì! Dám đánh Ngọc Nhi của Bổn Vương. Thất Công Chúa này đúng là to gan." Mắt lạnh lẽo nhìn về tên thị vệ: "Ra lệnh. Đến Thất Ngọc Cung bắt Thất Công Chúa đem treo ngoài tường thành!"
Lòng thị vệ run lên. Vương Gia quả thực đáng sợ!
"Nhưng đó là Công Chúa..." Anh ta lắp bắp, "Là Công Chúa đó, muốn treo là treo sao!"
"Thì sao?" Mỗ Vương Gia nhướn mày trêu cợt: "Dù là Ngọc Hoàng Đại Đế, nếu dám đánh Ngọc Nhi thì ta cũng dám treo!"
"..." Thị vệ đứng hình tập một...
"Vậy còn cá chép Cát Tường..."
Mỗ Vương Gia khoát tay lười biếng nói: "Nếu Vương Phi muốn ăn thì cứ đến chỗ Hoàng Thượng lấy thêm cá về đây nướng cho Vương Phi ăn."
"..." Thị vệ đứng hình tập hai...
Đó là cá Cát Tường giá trị liên thành đó! Nói nướng là nướng à? Trong lòng thị vệ không ngừng gào thét! Vương Gia đúng là đem Vương Phi để lên đầu thờ rồi.
Trích đoạn 3
"Vương Gia. Liên Hoa công tử tặng Vương Phi một bài thơ ở Ngự Hoa đình."
Mỗ Vương Gia điềm tĩnh ngồi trên ghế khẽ lười liếc mắt: "Trong thơ viết gì?"
"Ta như rượu ngàn năm tựa say,
Hoa hồ chảy tựa như sông hồ.
Nhìn ly rượu chưa mà đã say,
Hồng nhan thủy chung nguyện đợi nàng."
Lòng thị vệ cảm thán, không hổ danh là tài tử nổi tiếng Tây Kỳ Quốc. Đúng là thơ hay! Đọc thật cảm động!
"Thì ra Liên Hoa công tử thích uống rượu, vậy ra lệnh mỗi ngày đem mấy ngàn vò rượu tới cho hắn." Mỗ Vương Gia nheo mắt với vẻ nguy hiểm: "Tốt nhất là kêu hắn uống hết cho Bổn Vương, nếu không..."
Thị vệ run rẩy lau mồ hôi trên trán. Vương Gia ngài thật độc ác, mỗi ngày uống hết mấy ngàn vò rượu, không chết vì bị bể bụng thì cũng chết ngập rượu!