
Trọng Sinh Chi Tái Kiến Phương Hoa
Giới thiệu truyện
Tác giả: Nhất Bán Công Tử.
Thể loại: Bách hợp, cung đấu, ABO, cổ đại, trọng sinh, ngược tâm, HE.
Văn án: Phu thê nhất thể, vinh nhục đồng cam.
Cúc hoa trong đêm hiu quạnh đung đưa giữa làn gió nhẹ, búi tóc lồng ghềnh kim thoa khẽ lắc, mọi thứ như ngừng lại trong những ngày xuân tươi mát. Dường như năm tháng trôi qua nhưng không thể nào quên được hình ảnh một đóa hoa đẹp, hai tay níu giữ những kỷ niệm thanh xuân đã phai tàn.
Bước ra khỏi kiệu hoa, lẻ loi trong bộ giá y không đúng. “Phương Hoa* tài nữ vạn kiếp là tấm gương cho nữ tử trong thiên hạ, tiểu nữ tử tài hèn sức mọn sao dám nhận hai từ phương hoa từ bát gia?” Xuân phong phơi phới, Phương Hoa e ấp che nhan sắc mình sau chiếc quạt lụa, ánh mắt không thể giấu được sự quyến luyến dành cho kiếp này. Chiếc váy trắng quét đất, tóc dài buông xoã tới thắt lưng, tay cầm ô giấy dầu hoa mai cán trúc nhẹ nhàng xoay, những giọt nước nhỏ bắn lên như sương mai.
“Đây thoa đây trạc, một lời đã định, cúc khai hoa xin dùng kiệu hoa tám người, tam thư lục lễ nghênh đón nàng.” Kiều lén lút giấu mặt dưới ánh trăng, hai má ửng hồng, e thẹn đưa tay nhận lấy chiếc thoa đôi trạc. “Bát gia lời đã nói xin chớ lừa tiểu nữ tử, trước sân xin trồng một khóm cúc chờ ngày khai hoa.”
…Có thật rằng nhân sinh phải trải qua những đau khổ? Hoa khai hoa tạ, sẽ chờ đợi một người, chờ đợi cả một đời. Có ai thấy được nàng cầm ô giấy dầu hoa mai cán trúc lững thững bước dưới cơn mưa xuân lất phất, cổ tay đeo đôi trạc bạc khẽ xoay khiến nước mưa lướt qua?
Có ai cùng nàng chờ cơn mưa ngừng rơi, đợi kiệu hoa đưa nàng trở về tệ phủ? Có ai ngước nhìn ánh trăng bạc dần tàn sau khóm tre già? Có ai từng yêu một người mà buông bỏ cả một kiếp?
“Tuyệt Ca?”
“Tuyệt vọng trường ca.”
“Sao có thể đặt tên như thế này?” Bát gia nhẹ nâng mắt cười, gấp nhẹ chiếc quạt giấy trên tay: “Thiên hạ tuyệt ca, ý tứ này mới đúng.” Liệu có thể thực hiện như lời người ấy, trở thành thiên hạ tuyệt ca?
“Bát gia, ngài đợi ta, tiểu nữ tử theo ngài… dùng kiếp này theo ngài…”
Chú giải: *Phương Hoa: Chuyện kể về người con gái họ Phương tên Hoa, xinh đẹp và tài giỏi. Cô từng giả nam trang vào kinh thi đỗ đạt thành tiến sĩ, giải oan cho gia đình chồng. Sau này, từ "Phương Hoa" được sử dụng để ám chỉ những người con gái tài sắc vẹn toàn, thông minh và lanh lợi.