
Trọng Sinh Chi Si Mê Đế Vương Phi
Giới thiệu truyện
Thể loại: Trùng sinh, cung đấu, tự sáng tác. Nhân vật chính: La Nhược Hi, Dạ Trạch Tông. Nữ chính, La Nhược Hi, trong kiếp trước có xuất thân tôn quý là trưởng nữ thứ xuất của gia tộc La Thị. Bề ngoài, nàng là một tiểu thư sống trong nhung lụa với đầy đủ sự giàu sang, có phụ thân là Hình Bộ thị lang - La Mạnh Ninh. Ngay từ những năm tháng ấu thơ, nàng đã được sinh ra trong một dòng họ danh giá, với một gia đình hạnh phúc và ấm êm, lẽ ra điều đó cho phép nàng trở thành một cô nương vô lo âu, nhưng trong thế giới hào môn, không một đứa trẻ nào có thể sống đơn giản và bình lặng.
Nàng còn nhớ rõ những năm tháng thơ ấu khi gia phụ gặp nhiều khó khăn, một mình chống chọi trong hoàn cảnh bần hàn, ngay cả lúc đó tổ mẫu hay cha nàng cũng chỉ là thứ xuất, nên thường xuyên bị những người khác trong dòng họ coi thường. Khi ấy, mỗi khi gia đình bốn người nàng lâm vào cảnh khốn khó, ai nấy đều tỏ ra chán ghét. Thậm chí trong những lúc khó khăn nhất, không ai trong gia tộc La Thị mở lòng giúp đỡ. Tuy sống trong cảnh nghèo khó, La Mạnh Ninh lại là người có chí hướng và kiên trì, với tài năng xuất chúng, ông đã vượt qua bao trở ngại và vươn lên thành quan lớn, được Hoàng đế Nhâm đế - Dạ Lục Nhâm chấp nhận và nâng đỡ.
Đến năm 12 tuổi, La Nhược Hi mới lĩnh hội được những điều về phú quý, tổ mẫu từng dạy rằng lòng dạ của nam nhân sâu xa khó lường, không giống như phụ thân nàng - một người chung thủy duy nhất với mẫu thân, trong khi các thúc thúc và bá phụ của nàng lại lắm thê nhiều thiếp. Giờ đây, La Mạnh Ninh đã trở thành quan lớn trong triều, giữ vững tính chính trực của mình mà vẫn là điều hiếm có; thậm chí, một giai thoại về ông đã được lan truyền trong kinh thành. Tuy nhiên, với thân phận càng cao, đời sống của nàng lại càng trở nên phức tạp và đôi lúc, hôn sự của nàng không còn nằm trong tầm tay kiểm soát.
Quả nhiên, chỉ không lâu sau, nàng nhận được lời tứ hôn từ Hoàng đế cho Thái Tử đương triều - Dạ Trạch Tông, để trở thành trắc phi. Khi đó, nàng mới 14 tuổi. Thời gian trôi qua như gió thoảng, sau năm năm trôi qua với nhiều biến cố, nàng đã chiếm được vị trí trong số các phi tử được sủng ái nhất của Trạch đế, đứng trong hàng tứ phi nhất phẩm, danh xưng Lương Phi, chỉ đứng sau Hoàng Hậu trong hậu cung.
La Nhược Hi, từ nhỏ đã học cách cư xử khéo léo ổn trọng từ mẹ, luôn giữ được sự thanh tao và không để dục vọng suy sụp tinh thần khi trải qua cảnh nghèo khó. Khi gia đình nàng dần khá lên, nàng vẫn giữ được vẻ thanh nhã như hoa sen vươn mình trong bùn lầy mà vẫn thơm tho. Càng lớn, nàng càng xinh đẹp với khí chất thuần khiết, thấm nhuần lời dạy của tổ mẫu, quyết không để lòng sắc sảo rơi vào tình cảm nam nhân. Sống trong cung đình, việc giữ được sự tỉnh táo và tránh bị cuốn vào cuộc đấu tranh mưu mô đã khó, mà không để lòng vướng bận với hoàng đế càng khó hơn. Dạ Trạch Tông lớn lên với phong thái thanh nhã, dung mạo tuấn tú, văn võ song toàn, được tất cả nữ tử trong thiên hạ ngưỡng mộ.
Nhưng ngay cả nàng, người lúc nào cũng tâm niệm lời dạy của tổ mẫu, và cố gắng tránh xa tình yêu, đặc biệt là với hoàng đế, vẫn cảm thấy cuộc sống trở nên bình lặng khi trở thành Lương Phi. Thật ra, điều đó có phải là tốt? Nếu không xảy ra biến cố, có thể nàng sẽ không bao giờ nhận ra rằng bản thân thực sự yêu thương người đàn ông kia, yêu đến mức mù quáng, và sống trong một mối tình bi kịch tương ứng với hoàng đế.
Liệu rằng, trong khoảnh khắc cuối cùng của kiếp trước, khi làn hơi thở tắt dần, nàng mới thấu hiểu tình cảm sâu sắc của mình, tình yêu mà bản thân đã không nhận ra. Nhưng như một bi kịch, định mệnh lại một lần nữa mở ra, cho phép nàng quay trở lại thời khắc khi vừa đặt chân vào Đông cung, trở thành trắc phi của thái tử. Lần này, với tâm tư đã rõ ràng, liệu nàng có thể tiếp tục giữ lòng lạnh nhạt với đế vương như trước đây không?