
Trọng Sinh Chỉ Hoàng Hậu Vi Tôn
Giới thiệu truyện
Thể loại: cung đấu, hài hước, nữ cường, sủng, trọng sinh. Ngay từ những ngày thơ bé, hai người đã quen biết nhau, có thể xem như thanh mai trúc mã cùng nhau lớn lên. Cả hai đã trải qua một mối tình đầy ngọt ngào và được Tiên Đế chính thức ban hôn.
Khi trưởng thành, vào năm Hiên Viên 47, hắn chính là Hiên Viên Lãng, người đã thừa kế ngai vàng và đăng cơ với danh hiệu Viễn Hoàng, đồng thời sắc phong nàng - Hàn Băng Băng làm Hoàng Hậu. “Băng Nhi, ta hứa cả đời này chỉ yêu mình nàng thôi,” hắn thổ lộ. “Chàng đã không tin thiếp thì giữa chúng ta còn gì để nói?” nàng đáp lại. “Hàn Băng Băng! Nàng tưởng Trẫm không dám phế Hậu Vị của nàng sao?” hắn lại gặng hỏi. “Chàng muốn phế thì cứ phế đi,” nàng thản nhiên trả lời. “Băng Nhi, tỉnh, tỉnh! Đừng ngủ, xin nàng, xin nàng đừng ngủ. Đừng rời xa ta,” hắn khẩn cầu, trong khung cảnh hỗn loạn của buổi yến tiệc.
Hắn, trong bộ Long Bào, run rẩy ôm lấy nàng - người đang thoi thóp, nhẹ nhàng thì thầm cầu xin. Tay hắn không ngừng truyền nội lực vào người nàng để độc tố không tràn vào tâm mạch. Máu nhuộm ướt đẫm y phục hắn, gương mặt nàng trắng bệch không một chút huyết sắc, nhưng ánh mắt lại thanh tĩnh, mang theo chút ôn nhu. Nàng cố gắng vươn tay vuốt ve gương mặt nam tử, đồng thời lau đi những giọt lệ nơi khóe mắt đỏ ửng của hắn, với giọng nói đầy trêu chọc: “Lãng, chàng từng nói nam nhi đổ máu chứ không rơi lệ mà? Đường đường Đế Vương một nước mà lại bi lụy như vậy thật là mất mặt a.”
Hắn siết chặt nàng trong lòng, cố giữ bình tĩnh để không phát điên, chua xót nói: “Hảo hảo, chỉ cần nàng khỏe lại thì sau này nàng nói thế nào liền thế ấy.” Khi khí lực cạn dần, nàng nở nụ cười rực rỡ như ánh mặt trời, giọng nói êm dịu vang lên mang theo bi thương và tiếc nuối nồng đậm: “Thật xin lỗi, và ta yêu... chàng.”
“Không....” - Tiếng thét đau đớn của vị Quân Vương trẻ tuổi vang vọng khắp Hoàng Cung.