
Trọn Đời Về Sau
Giới thiệu truyện
Nguyên Tác: Hữu Sinh Chi Niên / 有生之年
Số chương: 58 + 3 Ngoại Truyện
Nhân vật chính: Vạn Côn, Hà Lệ Chân
Bìa: idlehouse + Kỳ Anh
Truyện không có văn án, vì vậy chúng tôi xin trích dẫn một số đoạn ngắn để bạn đọc có thể hình dung cấu trúc và nội dung chính của câu chuyện.
Trích đoạn trong tác phẩm:
"Em biết không.... Hà Lệ Chân có thể suốt cuộc đời em từ nay về sau, có thể em sẽ không còn có thể yêu người đàn ông nào khác được nữa."
--------------- trích đoạn -------------------
Chỉ một chút sau, một tin nhắn lần nữa truyền đến:
"Hãy nhìn." Hai chữ ấy như ẩn chứa một thông điệp khác trong ngữ cảnh của chúng, khiến Hà Lệ Chân chăm chú nhìn mãi cho đến khi mắt cô mờ đi. Khi cơn gió nhẹ thoảng tới, cô cảm nhận được mùi nhựa mới của đường đua, lặng lẽ ngước nhìn theo bóng lưng vạm vỡ của cậu thiếu niên đang trong tư thế chạy đua.
Hãy nhìn.
Hãy nhìn.
Hà Lệ Chân tự nhắc nhở mình đừng suy nghĩ quá nhiều, nhưng tâm trí cô vẫn lạc lối, có một cảm giác rõ ràng rằng những chữ ấy không chỉ đơn thuần nói về cuộc đua này.
Trong những lần Q&A giữa Twentine và người đọc, tác giả đã chia sẻ rất nhiều về nhân vật nữ chính "Hà Lệ Chân." Thực tế, "Trọn Đời Về Sau" bắt đầu từ ý tưởng viết về Hà Lệ Chân. Twentine mong muốn tạo ra một hình mẫu nữ chính mà độc giả có thể tìm thấy bản ngã của chính mình hoặc hình bóng của người quen trong đó – một cô gái bình thường, có tính cách nhút nhát và nhún nhường, thường bị người khác bắt nạt. Cô có thể tức giận nhưng lại không ngộ ra điều gì mới mẻ, học không xuất sắc, và không phải là người dạy dỗ có tài. Cả đời cô chăm sóc và lo lắng cho người khác, nhưng điều đáng quý nhất là sự chân thành trong mọi hành động của cô, dù luôn nhận ra mình không bằng ai khác. Dẫu biết rằng quyết định của mình thường do nể nang hoặc vì hoàn cảnh, Hà Lệ Chân vẫn giữ vững lý tưởng giản dị và một trái tim chân thành, làm hết sức mình cho những gì cô có thể. Trong hành trình ấy, lòng chân thành của cô đã cứu rỗi một linh hồn, một con người.
Tôi nghĩ lý do tác phẩm này mang đậm yếu tố tình cảm chị-em chính là tính cách của nhân vật nữ chính. Cô thường bị xem thường và lướt qua bởi nhiều người, nên khoảng cách tuổi tác lại tạo ra mối quan hệ bình đẳng giữa hai nhân vật. Thường thì phụ nữ có xu hướng tìm kiếm những người đàn ông chín chắn để dựa dẫm, hoặc mong muốn gặp gỡ một người vĩ đại để ngưỡng mộ. Nhưng Hà Lệ Chân, người luôn thấu hiểu tầm quan trọng của sự kính trọng và nể nang, cũng cần ai đó nương tựa và kính trọng cô. Đó chính là lý do Vạn Côn, em trai của cô, đã xuất hiện. Bắt đầu từ chênh lệch tuổi tác và địa vị, Hà Lệ Chân đã dám thể hiện sự nghiêm khắc với Vạn Côn để uốn nắn cậu, mà không hay biết rằng, cả hai đã từ từ rơi vào lưới tình.
Vạn Côn là một trái xanh bị ép chín, bên ngoài khéo léo và đầy mưu mô nhưng bên trong vẫn còn ngây thơ và vướng víu của một cậu thiếu niên chưa đủ trải nghiệm cuộc đời. Từ Hà Lệ Chân, cậu tìm được người có thể bảo vệ cho mình, một linh hồn cô đơn và không được thấy ánh sáng mặt trời, và vì thế, cậu đã sẵn sàng chịu thua vì cô. Không đơn thuần là sự khuất phục, mà là một khao khát mãnh liệt được ai đó chỉ bảo, lo lắng cho, và chờ đợi cậu trở về. Cậu cần một hình bóng phụ nữ bình dị, vì cuộc sống của cậu thiếu thốn những điều được xem là "bình thường."
Tựa đề của câu chuyện, được lấy từ chính câu nói của Vạn Côn dành cho Hà Lệ Chân: "Hà Lệ Chân.... em biết không, trọn đời về sau, em sẽ không yêu được người đàn ông nào khác nữa." - idlehouse 21/1/2017