
Trăng Sao Với Tử Thần
Giới thiệu truyện
Tôi phát hiện rằng mình bị chồng chưa cưới phản bội, và không chỉ vậy, ả tiểu tam còn đâm tôi một nhát dao chí mạng. Tôi đã chết trong bất ngờ. Gặp được thần chết, hắn từ trong làn khói mờ ảo xuất hiện, ngồi xổm xuống bên cạnh thân xác đang nằm trong vũng máu loang lổ, rồi hững hờ nhìn linh hồn tôi đang lơ lửng bên cạnh hắn.
“Có ba gói rất ưu đãi, rất hời, quý cô đây muốn chọn cái nào?” - hắn cười với bộ răng nanh lấp lánh, rồi bắt đầu giở giọng như một người bán hàng đa cấp.
“Gói thứ nhất là được sống tiếp một năm và có sự trợ giúp nếu cần. Gói thứ hai là được phép chọn địa ngục hoặc thiên đường. Điều đặc biệt là cô sẽ được các mỹ nam, mỹ nữ ở đó phục vụ cho đến khi chán. Rất hấp dẫn đó nha, phải không thưa quý cô?”
Tai tôi vẫn nghe hắn thao thao bất tuyệt, trong khi mắt tôi mở to, nhìn chằm chằm vào cảnh hai kẻ phản bội đang ôm nhau an ủi. Ả tiểu tam khóc lóc.
“Hức… em thực sự không cố ý đ.âm chị ấy… sao giờ anh?”
“Đây là sự cố thôi. Chúng ta chỉ cần một chút tiền và ngụy tạo hiện trường giả là được. Anh sẽ lo cho em, đừng khóc.”
Chồng chưa cưới ôm ả tiểu tam, dỗ dành, ánh mắt hắn nhìn về phía thân thể tôi mà không hề xao động. Tôi cảm nhận tim mình đã vỡ vụn.
“Còn gói thứ ba?” - tôi thều thào, mắt vẫn dán chặt vào hai người đó.
“Quý cô thật có mắt nhìn nha. Gói thứ ba là ưu đãi đặc biệt, đó là có cơ hội sống thêm hai năm và được chọn một mỹ nam không phải người phàm để làm gì tùy thích.”
“Tôi chọn gói thứ ba.”
“Chà, vậy cô muốn chọn mỹ nam nào làm bạn đời hai năm của mình đây?”
Thần chết liền lấy ra một tệp danh sách, chiếu lên trước mặt tôi. Khi ấy, tôi mới quay đầu nhìn hắn.
“Tôi?” - thần chết nhìn ngón tay của tôi đang chỉ vào hắn, thắc mắc hỏi lại.
Sau khi nhận được cái gật đầu từ tôi, hắn nhếch môi, vầng khí đen huyền bí toả ra bao trùm lấy linh hồn tôi. Khuôn mặt hắn tuyệt đẹp, từng đường nét như được chạm khắc một cách tinh xảo, hắn... chính là mỹ nam độc nhất.
“Quý cô thân mến.” - hắn quỳ xuống, nắm lấy bàn tay của tôi rồi nhẹ nhàng cúi đầu hôn.
“Cơ thể này tuỳ cô chà đạp.”
Tôi chỉ cười nhạt. Chà đạp thần chết sao? Tôi không quan tâm. Cái tôi cần chà đạp chính là hai kẻ phản bội kia.