
Trăng Sáng Chiếu Lầu Tây
Giới thiệu truyện
Editor: Losedow
Thể loại: Cổ đại
Lời dẫn: Dị Thiên Nhai, với vẻ đẹp tuyệt trần, đã được bao phủ bởi một lớp tuyết trắng ngần dưới ánh trăng sáng vằng vặc, tạo nên bức tranh lãng mạn như thơ ca. Khu vực trên cao của Dị Thiên Nhai sở hữu quang cảnh tuyệt đẹp, nhưng không thể so với bức tranh ảm đạm của những gì diễn ra bên dưới. Trên con đường nhỏ mang tên Phong Tuyết, gió lạnh rít lên, cuốn theo vô số bông tuyết bay lượn trong không trung. Từ phía trên vách núi vọng xuống tiếng sáo vang lên, thoảng như một khúc quân ca. Tuy người thổi sáo chưa có kỹ năng cao nhưng hơi thổi thật dài. Khúc quân ca tuy chệch choạc nhưng lại phát ra âm lượng lớn, xuyên qua tiếng gió quái gở mà truyền thẳng đến tai những ai ở dưới.
"Đã thổi được ba năm rồi, tại sao vẫn còn sai nhịp được?" Một khách buôn tên là Lão Hồ co ro bên chân con lạc đà, bịt tai kêu ca.
Lão Lý, người đã sinh sống lâu năm trên con đường gió tuyết này, cuộn mình trong chiếc áo bông, chậm rãi đội chiếc mũ che tai bằng da cáo lên đầu rồi nhắm mắt chuẩn bị ngủ: "Quen rồi, đi ngủ sớm thôi, bài này không thổi hết đêm sẽ không dừng lại."
Lão Hồ nhìn lên vách núi nhưng chỉ thấy gió tuyết phủ mờ tầm mắt. Ông ta vỗ vỗ khuôn mặt đông cứng vì lạnh, thêm củi vào đống lửa rồi cuộn chặt áo bông. Sau khi suy nghĩ một lát, ông lại móc ra hai cục bông từ áo nhét vào tai, ngả người nằm xuống và chần chừ nói: "Cũng không biết ai đang thổi sáo trên vách núi, ngày ngày thổi, đêm đêm thổi, gió tuyết lớn như vậy mà vẫn cứ thổi, chẳng lẽ không lạnh à?"
Lão Lý đã nửa chìm vào giấc mơ, ngáp một cái, lơ mơ đáp lại: "Không biết hắn có lạnh không, tôi chỉ biết người này thổi quân ca tồi như vậy, nếu như Dận sư phụ nghe thấy thì chắc chắn sẽ tức giận đến hộc máu."
Dận sư phụ là nhạc công xuất sắc nhất của Đại Lương, khúc quân ca này chính là tác phẩm nổi danh của ông. Mười năm trước, giữa Đại Lương và nước Đại Sóc ở phía Nam đã xảy ra chiến tranh. Đêm trước ngày đại quân xuất chinh, trong lúc các tướng quân tuyên thệ, Dận sư phụ đã xúc động trước không khí trang nghiêm, múa bút vẩy mực, ngẫu hứng sáng tác trước ba quân; khúc quân ca được viết nên với giai điệu phấn chấn, khiến mọi người cuồng nhiệt, sĩ khí dâng cao. Từ đó, khúc quân ca đã trở thành lựa chọn hàng đầu để khích lệ tinh thần trước lúc giao tranh, giúp ông trở thành một trong những người nổi tiếng nhất, được biết đến xa gần.
Nếu như Dận sư phụ nghe thấy ai đó thổi khúc quân ca mà ông yêu thích một cách thảm hại như vậy, có lẽ ông sẽ tức đến mức lao tới Dị Thiên Nhai, lôi cổ kẻ thổi sáo xuống mà mắng chửi.
Cuộc xung đột giữa Đại Lương và Đại Sóc kéo dài suốt mười năm, cùng với hàng trăm trận chiến diễn ra. Hai nước mãi giành giật từng mảnh đất của nhau. Ban đầu, người dân hai nước còn rất quan tâm, thảo luận về tình hình chiến sự mỗi khi tụ tập. Những ai có được tin tức hay từ nguồn không chính thức thì tựa như giữ chặt một bí mật quan trọng, chỉ chờ lúc mọi người đều hào hứng mới bắt đầu kể lại.
Song, với nhiều trận chiến nổ ra, nét mới mẻ dần mất đi; hôm thì bạn thắng tôi thua, ngày sau lại ngược lại. Cùng với thời gian, sự quan tâm của người dân cũng phai nhạt, những câu chuyện bình dân như chuyện Nhị Cẩu Tử nhà đối diện lén xem khuê nữ tắm hay bà chủ rượu quái gở trở thành đề tài tán gẫu chính. Dù có chết chóc đến mấy, cũng không bằng những việc vặt vãnh thường nhật.
Đại Lương là nước yếu, trong vài năm qua đã thua nhiều trận, không chỉ phải nhượng đất mà còn dùng cả chiêu thức gả công chúa làm hòa. Trong mười năm, Đại Lương đã gả bốn công chúa, nhưng hai người yếu đuối đã mất trên đường đến Đại Sóc, một người vào cung chẳng bao lâu sau đã chết vì nhớ nhà. Cuối cùng, công chúa An Ninh xinh đẹp đã được gả đến Đại Sóc, được Sóc vương yêu thương phong làm quý phi, từ đó cuộc giằng co tại biên giới hai nước mới tạm dừng.
Nhiều năm chiến tranh, không dễ dàng gì mới có được hòa bình tạm thời, tướng sĩ hai bên đều quá mệt mỏi. Do vậy, họ đã tự thỏa thuận ngầm, vạch ra một đường thẳng chia đôi khu vực tranh chấp, dựng trại đóng quân dọc theo đường thẳng này, không xâm phạm lẫn nhau. Đường thẳng này cũng trở thành biên giới tạm thời, nơi mà Dị Thiên Nhai ở chính giữa, thật sự không bên nào quản lý được.
Đánh trận là một chuyện, làm ăn là một chuyện khác. Hoạt động thương mại giữa nhân dân hai nước chưa bao giờ bị gián đoạn. Nhờ địa hình thuận lợi, khe núi Phong Tuyết trở thành con đường buôn bán tấp nập. Ba năm trước, có người bắt đầu thổi sáo trên Dị Thiên Nhai, ngày qua ngày, tháng qua tháng, khiến những khách buôn qua lại bị ép phải nghe đủ ba năm. Từ những phiền phức ban đầu, họ dần coi âm thanh ấy như một khúc ca ru trong hành trình gian khổ.
Thời gian thổi sáo không cố định, có khi nửa đêm, có khi giữa trưa, dài ngắn cũng không theo quy luật nào, hoàn toàn tùy thuộc vào tâm tình của người thổi. Nhiều khi, hắn thổi đến sáng, có lúc chỉ một lần rồi ngừng. Ai biết được hắn vui hay buồn mà thổi lâu hay ngắn? Những khách buôn lạc đà không thể không qua Phong Tuyết, các tướng sĩ dưới chân núi cũng phải chịu đựng tiếng sáo vang vọng trong suốt ba năm trời.
Có lần, đám hiệu úy không ngủ được, tức giận dẫn binh lính lên Dị Thiên Nhai, muốn bắt người thổi sáo xuống đánh một trận. Nhưng vì Dị Thiên Nhai quá cao và dốc, gió lớn tuyết trơn luôn khiến họ mất công mà phải quay về. Vậy thì, người thổi sáo này là ai, làm thế nào mà leo lên được? Câu hỏi ấy thật sự khiến mọi người cảm thấy khó hiểu.
Tối hôm nay, tiếng sáo lại vang lên đến giữa đêm. Trong doanh trại của Đại Lương, một binh sĩ cấp thấp vừa kéo quần vừa run rẩy từ nhà vệ sinh bước ra, lòng tưởng nhớ đến chiếc chăn ấm áp, hối hả chạy về doanh trại theo điệu nhạc của tiếng sáo. Chạy được nửa đường, hắn bỗng dừng lại, nghiêng đầu lắng nghe. Cung... Thương... Giác... Chủy (ngũ âm thời xưa, gồm cung, thương, giác, chủy, vũ)... Ờ, quả thực lại thổi sai.
Ba năm qua, con trai hắn ở quê đã biết chạy rồi mà tiếng sáo này vẫn không tiến bộ một chút, lần nào cũng sai ở cùng một chỗ. Binh sĩ hả lòng hả dạ buộc dây lưng, mẹ hắn vẫn nói hắn đầu óc bã đậu, thiên hạ không ai ngu ngốc hơn. Nhưng sai rồi, trên đời này vẫn còn có người ngu ngốc hơn cả hắn; người thổi sáo trên Dị Thiên Nhai chính là một trong số đó.