
Trăng Lạnh Như Sương
Giới thiệu truyện
Chuyển ngữ: Đông Y Lâm
Thể loại: cổ đại
Mười b四 tuổi năm ấy, ta vẫn chỉ là một tiểu cô nương, nhìn cuộc đời như một dải lụa hồng, tràn đầy những giấc mơ! Sống chết ngàn xa, cùng người thề nguyện, chàng đã nói hãy chờ chàng. Ta vẫn một lòng ngây ngốc, ôm kỷ vật của chúng ta và chờ đợi. Chờ chàng đem kiệu hoa đến rước ta về, chờ đợi ngày hạnh phúc mà chàng đã hứa hẹn. Tuy nhiên, ta đợi mãi, đợi cho cả tuổi thanh xuân trôi qua, đợi cả cuộc đời héo úa, tại sao chàng vẫn không đến? Thì ra, chính cây chủy thủ hẹn ước mà chàng trao ta đã chặt đứt dải lụa hồng đó của cuộc đời ta.
Trở về trong đêm nguyên tiêu năm ấy, trở về trong cơn mưa tuyết năm đó, trở về trong quán rượu nhỏ năm ấy, chàng có thấy chăng? Có một người con gái ngốc nghếch, là ta, vẫn ngồi chờ nơi đó. Định Thuần, ánh trăng tịch mịch làm sao, lạnh lẽo làm sao! Trăng lạnh như sương, thấu tận tâm hồn, tận trái tim ta!
Giới thiệu 2:
Sống chết ngàn xa, cùng người thề nguyện, nắm tay trọn kiếp, bên nhau đến già.**************************************
Bước chân vào chốn hậu cung sâu hút tựa bể, được che đậy bởi những cung điện lầu dài xa hoa mỹ lệ, nàng dường như đã lạc lối giữa dòng xoáy của tình yêu và nỗi thù hận, đã định sẵn một cuộc đời chỉ mãi tràn ngập âu sầu phiền muộn. Câu chuyện xưa của Phỉ Ngã nơi đất cổ đại này vẫn luôn gắn liền với những tình tiết đẹp đẽ đến lạ thường, nhân vật vẫn thanh lịch tao nhã, còn mang theo bầu tâm trạng ưu thương đau xót vĩnh viễn không thể tan biến (Thương Nguyệt).
Ngắn ngủi mười tám vạn chữ, lại đã viết hết cuộc đời một con người khi còn sống. Tác giả là một cây bút hiện thực, và tất cả những “Nhân sinh nếu như ngày mới gặp, nào để gió thu biến u sầu?” chỉ là cổ tích tươi đẹp. Một lần hiểu lầm, chẳng phải chỉ là vài năm trôi qua mà thôi? Chính là cả đời! Đáng thương thay nữ chính, rõ ràng là nàng, nhưng bởi vì hiểu nhầm, đã trở thành thế thân cho kẻ khác, nào hay biết có tình yêu mà cũng không thể nhận ra. Nàng chỉ biết làm thế thân, thử hỏi nếu như chàng sớm biết? Không phải người đó, liệu rằng sẽ không yêu sao?
Nhất kiến chung tình liệu có được gì? Có thể thắng nổi ngày đêm và vành tai tóc mai kề cận bên nhau hay sao? Tình yêu sinh ra từ thời gian, năm tháng trôi qua, ai cũng có thể trở thành ai.
Mười sáu tuổi, may mắn thoát khỏi kiếp nạn tru di tam tộc; hai mươi hai tuổi, nàng trở thành mẫu nghi thiên hạ Hoàng thái hậu. Cuộc đời biến đổi bất ngờ, cứ ngỡ nàng từ địa ngục mà vươn lên thiên đường. Thế nhưng, quanh co một vòng, nào có chốn nào gọi là thiên đường? (Vô danh)
Bỏ lỡ cuối cùng vẫn là bỏ lỡ, lấy sinh mệnh cả cuộc đời cũng không thể cứu vãn! Ngày đầu gặp mặt, nàng thanh thuần như hạt sen, ngây thơ trong trắng. Tươi tắn dịu dàng, ngông cuồng ngạo nghễ. Từng đã cho cuộc đời vĩnh viễn là như thế, nào hay từ một khoảnh khắc kia, họ đã rốt cuộc bước qua nhau. Đường đời trăm mối, cuối cùng vẫn nhận ra nhau, nhưng đã muộn mất rồi! Nàng, đã không còn là nàng của năm đó, mà chàng, cũng vậy. Hóa ra là nàng, nhưng đã sớm không còn là nàng nữa. (Kỷ niên lưu quang)