
Trẫm Nào Biết Mưu Tính Gì Đâu
Giới thiệu truyện
Thể loại: Đam mỹ, cổ trang, cung đình, chiều chuộng ngọt ngào, không phải chính kịch, nhẹ nhàng, ảo tưởng đơn phương, HE;
Tóm tắt: Đành mượn sắc đẹp cám dỗ vậy!
Giới thiệu: Công thế tử/tướng quân phong lưu ngang tàng x Thụ hoàng tử/hoàng đế lạc quan nhưng lại chây ì (Nghiêm Nhận x Lục Bình). *Lục Bình là hoàng tử thứ 9 với vẻ ngoài đẹp đẽ nhưng lại kém cỏi nhất trong hoàng thành, trong khi Nghiêm Nhận là thế tử kiêu ngạo, cưỡi ngựa oai phong, có bè bạn vây quanh, tạo nên danh tiếng của hai người hoàn toàn khác biệt.
Lần đầu tiên họ gặp nhau, Nghiêm Nhận đã lấy cớ ngọc bội để trêu chọc Lục Bình, khiến Lục Bình phải cắn răng thầm nghĩ: “Cái tên thế tử Nghiêm này lưu manh vô cùng tận, phải tránh xa hắn càng tốt.” Trớ trêu thay, Lục Bình không thể trốn khỏi sự chú ý của Nghiêm Nhận. Trong một đêm sáng trăng, Nghiêm Nhận đã nắm chặt cổ tay Lục Bình, để lại vết hằn đỏ, rồi nói đầy mỉa mai: “Khóc gì mà khóc, chẳng phải ngươi thích ta muốn chết đấy à?”
Ba năm chia xa, “oạch” một tiếng, ngai vàng bỗng rơi trúng đầu Lục Bình. Mọi người đều cho rằng Lục Bình phải có số đỏ lắm mới có cơ hội ngồi lên long ỷ. Ngay khi y nối ngôi, bất ngờ có tấu sớ từ biên cương gửi về —— đại tướng quân Trấn Bắc hầu Nghiêm Nhận sẽ quay về kinh để báo cáo. Lãnh tướng lập tức lo lắng hô to: “Bệ hạ! Tên Nghiêm Nhận giả lả khó lường lòng dạ sâu xa, lần quay về kinh này ắt có ý đồ dấy binh tạo phản, bệ hạ cần phải quyết đoán sớm!” Lục Bình khóc không ra nước mắt: “Trẫm nào có biết mưu tính gì đâu!” Sau đó, Lục Bình do dự: “Hay là… trẫm mượn sắc đẹp cám dỗ vậy?”
Bánh ngọt cổ trang cung đình, tập trung vào những yêu đương mập mờ, tình cảm sẽ là yếu tố chính, còn cốt truyện chỉ là phụ, logic có thể bị bỏ qua, độc giả mê mưu mô xin hãy cẩn trọng.