
Trầm Kích
Giới thiệu truyện
Văn án
Trời, sắp sáng nhưng vẫn chưa thật sự sáng. Người, tưởng như đã tỉnh nhưng vẫn còn trong trạng thái mê mờ. Căn phòng, tĩnh lặng đến mức không thể yên ả hơn. Đột nhiên, từ giường vang lên một tiếng ngáy lớn, ngay sau đó, một người vẫn nửa tỉnh nửa mê bật dậy và hét lớn: “Tinh Kỳ, châm trà!”
Ở một góc khuất, có âm thanh nhẹ nhàng đáp lại một cách từ tốn: “Tại hạ không phải Tinh Kỳ.”
Kẻ nằm trên giường bỗng nhiên thất thần bật dậy, hoảng hốt hỏi: “Ngươi là ai? Vì sao lại ở trong phòng ta…” Hắn không thể nói tiếp được nữa, bởi vì hắn chợt nhận ra, đây không phải là phòng của hắn. Hắn cuộn người lại và ngã lăn xuống giường, vừa bò ra vừa gào khóc: “Cha ơi, mẹ ơi, ông ơi, bà ơi, ông hai, bà hai ơi… Bác cả, bác hai, bác ba, bác gái cả ơi… Cô ơi, chú ơi… Cậu cả, cậu hai, cậu ba ơi… Cứu mạng với! Có ai không! Tinh Kỳ ơi! Chiến Cổ ơi! Mau tới cứu Bảo Bối nhà các ngươi đi!”
Kẻ ngồi co mình trong góc nghe hắn kêu gào đến phát mệt, rồi mới thản nhiên nói: “Gia đình ngươi cũng đông đúc thật đấy.”
Người kia bỗng lao vào góc, một tay kéo vạt áo y, tức giận nói: “Mau gọi đồng bọn ngươi ra đây…” Hắn lại không dứt câu được nữa, vì người trước mắt hắn bị trói rất chặt, tình cảnh còn thê thảm hơn cả hắn.
“Tại hạ Mộ Chẩm Lưu.” Mộ Chẩm Lưu bị túm vạt áo, cũng chẳng mảy may bận tâm, vẫn bình thản mà nói, “tự Thấu Thạch, là nhân sĩ Đông Giang. Không biết huynh đài xưng hô như thế nào?”
Người kia ngượng ngùng buông tay ra và nói: “Ta, ta tên là Đới Bảo Bối, ngươi gọi ta là Bảo Bối đi. Ngươi lớn hơn ta, gọi ta là huynh đài chẳng phải là chiếm lợi ích của ta sao, cứ bắt buộc phải gọi ta già thế à?” Nói xong, hắn lại hơi bực bội, hừ một tiếng và quay lại định kéo cửa sổ.
Cánh cửa sổ không hề nhúc nhích, cho thấy bên ngoài đã bị khóa chặt. Đới Bảo Bối tức giận nói: “Những kẻ độc ác này còn khóa hết cửa sổ lại, là muốn nhốt ngạt chết chúng ta sao?”